Cậu ấy là cả bốn mùa tuổi trẻ ...

Tác giả : TorC
15-06-2018
  0   618

Cậu ấy là thanh xuân của tôi, là bí mật không thể bật mí, là lời yêu chẳng dám tỏ và cũng là nỗi đau ngọt ngào của một thời tuổi trẻ.

 

Cậu ấy là năm tháng của lưng chừng giữa trưởng thành và trẻ con, là nụ cười, là nước mắt. Cậu ấy là xuân xanh, là hạ vàng, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến.

 

Cậu ấy là người tôi thương, thương đến chẳng dám chung đường.

 

 

Chúng ta quen nhau như thế cũng được hơn bảy năm rồi nhỉ. Trong từng ấy thời gian, cậu không phải ở bên tôi suốt nhưng có lẽ là người ở bên tôi nhiều nhất. Ba năm cấp ba, cậu và tôi chỉ là những người bạn bình thường nhưng lên Đại học cậu lại là người tôi chia sẻ mọi chuyện. Cậu cùng tôi trải qua những năm học Đại học với biết bao thay đổi.

 

Đêm đầu tiên ngủ xa nhà, tôi đã bắt cậu thức trắng đêm ngồi nói chuyện cho tôi đỡ sợ ma. Rồi những kì thi, những vấp ngã đầu tiên khi tôi bước vào cánh cổng Đại học, cậu cũng là người mà tôi muốn than thở mỗi lần như thế.

 

Đó là khi tôi trượt môn đồ họa lần thứ hai, cậu đã đến trường tôi. Lúc ấy chúng ta chẳng nói với nhau điều gì nhưng tôi biết cậu quan tâm đến tôi nên mới qua giúp.

 

Chúng ta có lẽ là người gặp nhau nhiều nhất, có thể do hai trường chúng ta chỉ cách nhau một bức tường ngăn cách hoặc là do cả hai trường đều là kĩ thuật nên có thể giúp nhau không một chút đắn đo.

 

Rồi những bài tập của tôi, mỗi lần tôi nhờ cậu là cậu lại nói này nói nọ nhưng cậu vẫn giúp tôi ngay lập tức. Lúc tôi bị ốm, cậu là người duy nhất chăm sóc tôi lúc ở nơi đất khách này.

 

Tôi biết cậu là người ít nói nhưng không hiểu sao mỗi khi cậu mà nói chuyện với tôi thì tôi toàn thấy cậu huyên thuyên suốt cả ngày thôi. Hôm chúng ta chụp kỷ yếu, đó là ngày tôi bất ngờ nhất về cậu đấy. Cái vẻ chững chạc và ra dáng đàn ông hôm đó làm tôi cười suốt thôi. Đến cả những ngày sau đó, mỗi khi nhớ lại, môi lại tự mỉm lúc nào không hay.

 

 

Chúng ta cứ như thế, cứ bước cùng nhau suốt những năm tháng sinh viên, chỉ đơn giản là cùng nhau bước đi, thi thoảng trò chuyện rồi mỉm cười. Nhưng như thế có lẽ là đủ rồi, ai trong chúng ta cũng đều biết, mối quan hệ này là bạn, có lẽ chỉ vậy thôi.

 

Cảm ơn cậu vì đã nghe tôi than thở mỗi lúc buồn, đã đến bên giúp đỡ mỗi khi tôi cần, đã làm bài tập giúp tôi… Và còn vì tất cả những gì cậu đã làm cho tôi trong suốt gần bảy năm qua.

 

Cảm ơn cậu…

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Kenh14

Đừng vì ai đó mà thay đổi lộ trình, vì nếu họ không yêu bạn nữa, người hứng chịu thiệt thòi chỉ là bạn mà thôi!

Người con gái khi yêu thường không giữ gì cho mình, nên khi đánh mất một cuộc tình, họ gần như mất tất cả…

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Trinh Leng Keng

Anh vô tâm rồi phải không anh?

... là những ngày cảm thấy mình đang trong tình yêu mà lại cô đơn đến cùng cực.

Tác giả: Chan Chan

Này em, người không đáng thì không nên tiếc

Ngày em ướt sũng đợi chờ dưới mưa, anh lại cầm ô che cho người khác...

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Anh Chi

Bỗng một ngày ta thấy chán nhau

Yêu được nhau khó đến thế nào?

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Trinh Leng Keng

Đừng kết hôn chỉ vì gia đình hay tuổi tác, hãy chỉ kết hôn khi trái tim thấy cần

Cho dù bao nhiêu tuổi đi chăng nữa, mỗi cô gái vẫn sẽ luôn có hoàng tử của riêng mình. Điều quan trọng nhất là, bạn phải được hạnh phúc.

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Lạc Hi

Trời lạnh rồi, anh muốn nắm tay không?

Anh này, có phải người ta chỉ nắm tay khi đã đủ tin tưởng và chỉ ôm khi muốn dựa dẫm vào nhau, đúng không?

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Lê Khanh

Nếu thấy không cần thì đừng nên giữ

Có những thứ buông bỏ rồi bạn mới thấy sao mình không làm việc đó sớm hơn.

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Guu

Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông

Tình yêu vốn không chỉ một màu hồng và không phải lúc nào cũng theo ý muốn chúng ta. Nhưng lúc ở trong gian nan ấy, hãy để tâm thái chúng ta quyết định hướng nào ta đi, đích nào ta muốn đến. Chỉ cần hiểu rõ lòng mình, dù...

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Lạc Hi

Người ta dễ buồn vì những điều đã cũ

Có phải người ta dễ buồn vì những điều đã cũ? Có lẽ bởi họ tiếc chính mình của những ngày xưa.

Tác giả: Lạc Hi

Người bước vội đi không một cái quay đầu

Rũ bỏ những nỗi đau là điều nên, nhưng bỏ mặc quá khứ như một người không quen lại là điều tàn nhẫn. Người biết làm gì hơn nữa, gió trả lời đi?

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage