Giọng đọc: Châu Anh & Quyết Thắng  
Tác giả: VOV

Mấy năm yêu nhau trong xa cách, trải qua biết bao khó khăn mới quyết định được ngày cưới, thế nhưng người yêu lại bảo sau khi kết hôn sẽ đi nước ngoài 3 năm. Bên cạnh đó, lại thêm ...


Bạn đã thêm thành công

Radio đã có trong playlist của bạn

Chọn playlist hoặc tạo mới
  • Bạn chưa có playlist mới nào !

 

Em năm nay 23 tuổi. Em ra trường được vài tháng nhưng chưa xin được việc đúng chuyên môn mà đang làm trái ngành.

 

Năm lớp 12, em quen anh qua điện thoại. Anh hơn em 3 tuổi. Nhà chúng em cách nhau hơn 200 cây số. Chúng em là mối tình đầu của nhau. Anh chưa học hết cấp 3 thì nghỉ học để về làm kinh tế cùng gia đình. Vì lúc đó, gia đình anh rất khó khăn. Giờ thì kinh tế gia đình anh đã ổn hơn rất nhiều. Khi em lên đại học thì anh đi nghĩa vụ quân sự. Thời gian đó, chúng em có gặp nhau vài lần. Rồi khi anh ra quân, vì 1 số lý do, chúng em chia tay nhau nhưng sau đó lại quay lại và càng yêu thương nhau nhiều hơn. Lúc này, gia đình 2 bên đã biết chuyện của chúng em và không đồng ý cho chúng em qua lại với nhau vì chúng em xa nhau quá và vì bố mẹ anh kỳ thị vùng miền. Khi em học năm thứ 2 đại học, anh quyết định đi xuất khẩu lao động. Trước khi đi, anh đã từng đòi hỏi quan hệ nhưng em không đồng ý và anh tôn trọng quyết định của em. Trong khoảng thời gian anh đi, có lần chúng em đã chia tay cả tháng trời nhưng rồi vẫn quay lại với nhau. Khi anh đi xa, em hay gọi điện và về thăm gia đình anh. Anh cũng hay gọi về cho bố mẹ, anh chị của em. Dần dà, bố mẹ anh cũng hiểu em nhiều hơn, có thiện cảm với em hơn và đã xóa được sự kỳ thị vùng miền. Cuối cùng 2 bên gia đình cũng đồng ý cho chúng em qua lại.

 

 

Anh là người hiểu chuyện nhưng ít thể hiện tình cảm ra bên ngoài. Yêu và quen nhau 5 năm mà anh chưa bao giờ to tiếng, cũng chẳng hề chấp nhặt với em. Chỉ có em là người hay khiến mối quan hệ căng thẳng vì em hay nói nhiều và luôn muốn mọi chuyện phải rõ ràng, có đầu có đũa. Những khi như vậy, anh luôn im lặng chờ em nguôi giận. Kể cả em sai thì anh cũng chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng để em sửa chữa. Có điều, em cảm nhận rằng anh là người khá chi ly. Thời gian yêu nhau, anh ít khi đưa em đi ăn hay tặng quà giống những cặp đôi khác. Anh thường bảo với em rằng sẽ giúp đỡ khi em học đại học, khi em đi làm thì mua cho em cái xe vì gia đình em khó khăn... nhưng rồi đều không có. Em không phải là người tham lam, ham vật chất và cũng sợ anh tự ái nên chưa từng so đo hay nhắc lại những gì anh đã hứa với em.

 

Hiện giờ, gia đình anh đã tới nhà em dạm ngõ. Em rất tủi thân vì trong lễ dạm ngõ, ai cũng hỏi “chú rể đâu?”. Ngày cưới của chúng em đã được ấn định nhưng theo dự kiến thì anh chỉ về nhà 2 tháng để lo đám cưới, sau đó lại tiếp tục đi xuất khẩu lao động 3 năm để lo cho cuộc sống của chúng em sau này. Gia đình và bạn bè em đều khuyên em đừng nên sinh con vội mà cứ cùng anh sang đó làm. Vì hiện giờ, công việc của em cũng khó khăn. Hơn nữa vợ chồng mới cưới mà mỗi người một nơi như thế thì không được, nếu không biết giữ thì em sẽ mất chồng. Thế nhưng, anh và gia đình anh thì lại nói em cứ có con đã rồi hẵng đi cùng anh. Vì nhà anh neo người, anh và anh trai đều đi làm nơi đất khách quê người trong khi mẹ anh lại bị bệnh tim và dạ dày nên muốn có con dâu, có cháu cho vui cửa vui nhà. Em thấy rất hụt hẫng vì sau bao nhiêu cố gắng, đám cưới thì có mà hạnh phúc lại chưa vẹn tròn. Em đã yêu xa 5 năm, chịu bao nhiêu thiệt thòi, tủi hờn. Giờ cưới xin xong chúng em cũng chẳng được ở gần nhau. Nhỡ nơi đất khách quê người, anh không giữ được sự chung thủy với vợ con thì sao? Rồi nếu em có bầu thì đi xin việc sẽ rất khó khăn. Hơn nữa, phụ nữ bầu bí, sinh đẻ mà không có chồng bên cạnh thì chịu làm sao được? Em rất hoang mang khi nghĩ đến cảnh 1 mình ở nhà chồng không ai bấu víu, nhà ngoại thì ở xa, lúc buồn lúc tủi cũng không biết làm thế nào. Những chuyện này em đều nói với anh nhưng anh bảo giờ mình khó khăn thì phải chấp nhận để lo cho con cái, để chúng sau này không khổ như mình. Anh bảo em phải tin tưởng anh, đừng suy nghĩ nhiều. Đợi con lớn thì em có thể để con ở nhà cho ông bà chăm rồi sang cùng anh cũng chưa muộn. Anh không cần em đi làm, chỉ cần em ở nhà chăm bố mẹ và gia đình, còn anh sẽ bươn chải để lo kinh tế. Nếu em ngại chuyện mẹ chồng – nàng dâu thì khi có thai, em có thể xin vào ngoại ở, lúc sinh đẻ mà ở bên nhà ngoại cũng thoải mái hơn.

 

 

Chuyện anh đi hay ở chưa xong thì gia đình 2 bên lại mâu thuẫn vì những thủ tục cưới hỏi khiến chúng em rất mệt mỏi. Hôm gia đình anh vào dạm ngõ, dù đã giới thiệu mọi người nhưng bố anh vẫn cứ xưng mày - tao với hai anh rể nhà em, rồi nói tục nữa nên nhà em cũng giận. Dù rằng em biết ở quê anh xưng mày tao là bình thường và nói tục đôi khi chỉ là câu cửa miệng chứ không có ý gì. Lễ nạp tài ở quê em sẽ có lễ đen là 5 đến 7 triệu tuỳ tâm gia đình nhà trai, rồi nhà trai cũng phụ vào tiền phông rạp, đàn hát cho nhà gái. Ở quê anh thì lễ đen đấy chưa đầy 1 triệu. Ở quê em còn có tục nhà gái cho con gái vàng để làm của hồi môn, có ít cho ít, có nhiều cho nhiều. Thế nhưng bố mẹ anh lại bảo 2 bác không có gì cho chúng em nên nếu bố mẹ em cho vàng thì chúng em cũng đừng lấy. Gia đình em thì bảo họ không cho thì thôi, nhà em theo tục nhà em, chứ con gái lấy chồng không có gì người ta khinh. Giờ tiền lo đám cưới cũng do 1 tay anh lo liệu chứ bố mẹ anh chẳng cho gì. Quê em thì cho rằng, ở đời là cái nợ đồng lần, mình lo cho con, rồi sau này con lo cho mình, cho cháu mình như thế. Rồi tục trong em thì cỗ cưới khá to, nhà anh thì tính tiết kiệm, rồi người ta bàn ra tán vào không hay. Kể cả chuyện bài trí, sắm sửa phòng cưới cũng do bố mẹ anh quyết chứ không theo ý của chúng em nhưng em không nói gì. Đám cưới của chúng em đã định là giữa tháng giêng âm lịch nhưng 29 Tết anh mới về. Lúc đó, trùng với Tết; 2 đứa lại phải ra ra vào vào gia đình 2 bên, rồi còn chụp ảnh cưới nữa... Tính ra thì chỉ có 1 tuần để chuẩn bị đám cưới nên em rất lo lắng. Thật lòng chuyện cưới xin có quá nhiều thứ khiến em không vừa ý. Yêu nhau được bên nhau là mừng nhưng giờ em rất hoang mang. Em nghĩ mình chịu thiệt thòi quá nên có lúc đã tính tới chuyện trả lễ.

 

Giờ em đang vô cùng rối bời, không biết mình có nên tiếp tục đám cưới này không. Nếu quyết cưới thì phải giải quyết chuyện mâu thuẫn giữa 2 bên gia đình như thế nào? Rồi cả chuyện có nên sinh con ngay hay nên sang nước ngoài cùng chồng cũng khiến em vô cùng khó nghĩ. Mong thính giả và chương trình cho em lời khuyên.

 

---------------------

 

Nguồn VOV.

Chưa có bình luận