Chìm nổi cả đời người, dù đi bao xa, bến đỗ bình yên nhất vẫn là được ở bên cha mẹ

Thể hiện : Vy Cầm
Tác giả : Daikynguyen
28-05-2020
  0   335

Hà Thu là một cô gái xinh đẹp, duyên dáng. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô quen biết một chàng trai người Úc và nhất quyết đòi sống cùng anh. Lúc đó đã là 5 năm 20 ngày cô chưa gặp mặt cha mẹ. Hà Thu và chàng trai người Úc chìm đắm trong men say tình yêu. Người đàn ông hy vọng Hà Thu có thể theo cậu về Úc. Anh hứa sẽ lấy cô và mang lại hạnh phúc cho cô.

Hà Thu đã tin. Cha mẹ cô cảm thấy những lời ấy không đáng tin cậy, cho rằng quyết định của Hà Thu quá vội vàng. Thế nhưng cô vẫn kiên quyết muốn đi theo người đàn ông ấy. Một tháng trước khi rời khỏi nhà, hàng ngày Hà Thu đều cãi nhau với cha mẹ.

Cô đã nói rất nhiều lời khó nghe, những lời làm tổn thương người khác. Cô cảm thấy rằng cả đời này cha mẹ cũng không thể tha thứ cho mình. Ngay cả bản thân cô cũng không thể nào tha thứ cho mình khi quyết định làm những việc ấy, nói ra những lời ấy.

Khi rời đi, Hà Thu chỉ để lại một mảnh giấy ghi vỏn vẹn 3 chữ: Con đi đây.

Tới Úc, Hà Thu mới phát hiện ra rằng người đàn ông đó sớm đã kết hôn. Sau khi sắp xếp tạm ổn thì người đàn ông đó cũng đã không quan tâm tới cô nữa. Trên người Hà Thu không có lấy một đồng, cô cũng không có sở trường, nghề nghiệp gì, phải sống rất vất vả. 

Nhưng cô không còn mặt mũi nào trở về nhà, Hà Thu chỉ có thể gắng gượng mà sống. Cô làm thêm ở nhà hàng để cố duy trì cuộc sống ở mức tối thiểu nhất. Ban ngày bận rộn, cô có thể tạm quên đi cảm giác xấu hổ và cô đơn khi bước chân ra khỏi nhà. Nhưng vào lúc đêm khuya thanh vắng những cảm xúc ấy lại bủa vây lấy cô. 

Chỉ có thể báo chuyện vui, không báo chuyện buồn, Hà Thu hối hận là ngay từ ban đầu cô thường cố nói với cha mẹ rằng: “Anh ấy đối xử với con rất tốt, con không phải đi làm”. Cô luôn cảm thấy có lỗi với cha mẹ, ngay cả việc hiếu thuận cơ bản nhất cũng không làm được.

Kỳ thực chúng ta cũng giống với Hà Thu, ban đầu thường hay tìm lý do trách móc cha mẹ.

Bản thân tôi, từ nhỏ vẫn luôn muốn trở thành một bác sỹ khoa thần kinh hoặc bác sỹ tâm lý, bạn biết lý do vì sao không? Là vì cha mẹ tôi. Họ muốn tôi trở thành luật sư, thành nhân viên công vụ hoặc phải ở trong ngành tài chính, chỉ cần là những nghề thuộc giai tầng cao trong xã hội là được. Mẹ tôi chỉ quan tâm tới điều này.

Mẹ thường gây áp lực cho tôi, ép tôi phải phù hợp với sự mong đợi của bà. Nhưng bà lại không hề quan tâm tới cảm xúc của tôi, hầu như tôi luôn thấy rất cô đơn. Bởi thế tôi đã quyết định trốn chạy khỏi ngôi nhà đã khiến mình đau khổ, tìm kiếm thứ mà tôi cho là “cái tôi” của mình.

Ngày càng trưởng thành lên, tôi cũng muốn tạo dựng quan hệ với người khác, muốn trở thành “người có ích”, “được người khác cần”, “quan trọng với người khác”, những cảm giác tôi chưa từng có được khi ở nhà. Lúc đó tôi cho rằng trở thành một bác sỹ khoa tâm lý là có thể giúp mình thực hiện được điều này. Do đó tôi đã xin vào một trường đại học ngoài thành phố, cách nhà càng xa càng tốt.

Mặc dù không thi đỗ Đại học Y nhưng tôi cũng đã được dọn ra khỏi nhà. Trong khoảng thời gian đi học ở ngoài, tôi thường nghĩ Tết năm sau, kỳ nghỉ hè năm sau mình sẽ về. Nhưng tôi vẫn luôn thiếu một động lực để thực hiện việc đó. Đúng hơn là trong tâm cảm thấy một áp lực vô hình nào đó đang đè nặng lên. 

Ngoài những lúc bắt buộc, tôi hầu như không mấy khi gọi điện cho cha mẹ. Hễ cha mẹ hỏi thăm, tôi chỉ ậm ừ qua loa “Con vẫn ổn ạ” cho xong chuyện. Không phải là tôi cố ý qua mặt cha mẹ, mà từ trong tâm mình tôi cảm thấy họ không cần biết. Tôi dựng lên một bức tường ngăn cách giữa chúng tôi, từ chối không cho cha mẹ bước vào cuộc sống của mình.

Một ngày, cha gọi điện cho tôi: “Mẹ con ốm rồi”. Bạn không thể tưởng tượng nổi là tôi đã sợ hãi tới mức nào. Tôi thấy như thế giới có thể sụp đổ ngay dưới chân mình. Chỉ suýt chút nữa thì mẹ không được nhìn thấy tôi và tôi cũng không có cơ hội nói lời tạm biệt mẹ.

Sau này tôi mới hiểu rằng không phải là mẹ không yêu tôi, chỉ là mẹ yêu tôi theo cách riêng của bà. Đó có thể không phải là cách mà tôi mong muốn. Nhưng tôi thì lại không bao giờ muốn hiểu. 

Không để cha mẹ lo lắng chính là sự hiếu thuận lớn nhất. Khổng Tử có câu rằng: “Phụ mẫu tại, bất viễn du, du tất hữu phương”. Ý là khi cha mẹ còn sống thì không được đi ra ngoài. Nếu thực sự phải ra ngoài cũng phải có quy tắc, đừng để cha mẹ phải lo lắng.

Trước kia tôi không cho rằng điều này có gì đúng đắn lắm. Nhưng khi ý thức được rằng cha mẹ không thể nào ở với mình cả đời, tôi mới bắt đầu trở nên nhẫn nại hơn, biết lắng nghe hơn. Trong tâm mình, tôi muốn được hiểu cha mẹ nhiều hơn, muốn được chia sớt ngọt bùi lẫn đắng cay, muốn được quan tâm đến cảm xúc của họ nhiều hơn. 

Khi còn trẻ tôi không sợ gì cả nhưng khi lớn lên tôi lại càng nhát gan hơn. Tôi bắt đầu để tâm tới cuộc sống bình thường nhưng rất đỗi trân quý mà cha mẹ ban cho tôi.

Bây giờ đi taxi tôi sẽ nhắn lại biển số xe cho cha mẹ, cố gắng về nhà trước 10h tối, học cách chăm sóc sức khỏe, tập thể dục. Trước khi đi công tác tôi cũng báo lại lịch trình chi tiết cho cha mẹ. Trước kia tôi luôn cảm thấy cha mẹ dặn dò quá “thừa thãi”, quá “lắm lời”, bây giờ:

Tôi rất sợ, sợ cha mẹ già không có nơi nương tựa.

Sợ tôi sẽ phải hối hận. 

Sợ cha mẹ không chờ đợi được. 

Tôi sợ nhất là những lời yêu thương chưa kịp nói ra lại trở thành lời cáo biệt. Những lời ác khẩu trót nói ra lại trở thành vĩnh hằng.

Tất cả chúng ta đều không muốn thừa nhận rằng cha mẹ mình sẽ già đi, bởi vì điều đó thật quá tàn nhẫn. Mối quan hệ giữa con cái và cha mẹ thường phải trải qua hai lần đau đớn: Một lần là khi chúng ta bắt đầu muốn được sống độc lập, thoát khỏi sự chở che của cha mẹ. Một lần khác là khi chúng ta phải đối diện với sự già yếu của cha mẹ.

Khi buộc phải thừa nhận rằng cha mẹ rồi cũng sẽ già yếu đi, cũng sẽ không thể sống trọn kiếp này cùng ta, bạn hãy hy vọng rằng mình đã để cha mẹ có thể sống trong những ngày thảnh thơi nhất. Hãy nói với cha mẹ rằng: “Con yêu cha mẹ! Mong cha mẹ hãy chăm sóc thật tốt cho bản thân mình. Cha mẹ phải luôn luôn bình an và mạnh khỏe nhé!”. 

Cuối cùng, sau biết bao sóng gió, tôi cũng trở về nhà để chung sống dưới một mái nhà với cha mẹ, và cảm thấy hạnh phúc biết bao.

Trở lại với câu chuyện của cô nàng Hà Thu. Cô ấy từng gọi cho tôi, kể rằng mình đã nói thẳng mọi sự thật với cha mẹ và cầu mong một lời tha thứ từ họ. Ở đầu dây bên kia vẫn là một giọng hiền từ vang lên: “Về đây với cha mẹ đi Hà Thu, con sẽ được an toàn!”.

Cuối năm, cô bay từ Úc về nhà, lòng bình yên và nhẹ nhõm. Sau quá nhiều trốn chạy, ông trời vẫn luôn có cách để mọi thứ quay trở về đúng vị trí của mình.

***

Đứa trẻ nào ban đầu cũng đều quấn quýt cha mẹ, coi cha mẹ là tình yêu lớn nhất. Nhưng khi đến tuổi trưởng thành, những đứa trẻ thơ ngây năm nào đã không còn như thuở trước, bắt đầu oán giận cha mẹ mình. Kịp đến khi hiểu chuyện hơn một chút, họ cảm thấy mình đối đãi với cha mẹ quả là không đúng. Họ mang tình yêu được chôn sâu suốt bấy nhiêu năm ra ngoài ánh sáng. Một lần nữa, họ lại yêu cha mẹ như ngày còn trẻ dại. 

Tăng Sâm, một trong những môn đệ nổi tiếng nhất của Khổng Tử, là người chí hiếu với mẹ, được liệt vào 24 tấm gương hiếu thảo. Tương truyền rằng khi mẹ ông cắn vào ngón tay cũng khiến ông động lòng, bồn chồn. Có lần bị mẹ lấy roi đánh, Tăng Sâm khóc nức nở. Mẹ hỏi: “Trước nay bị đánh con không bao giờ khóc lóc. Cớ sao nay lại khóc?”. Tăng Sâm gạt nước mắt thưa rằng: “Thưa mẹ, mấy lần trước mẹ đánh thấy đau, con biết rằng mẹ còn khoẻ. Hôm nay vung roi đánh không thấy đau nữa, biết rằng mẹ đã yếu đi nhiều. Con đau lòng nên khóc”. Thật là một người con chí hiếu!

Nếu có thể, tôi luôn hy vọng rằng có thể sống chậm hơn một chút, thời gian hãy trôi chậm đi, ngày tháng dài rộng mãi để cha mẹ cả đời vất vả có thể được tự hào vì tôi đã trưởng thành, hạnh phúc vì có tôi ở bên. 

Cha mẹ là trách nhiệm ngọt ngào nhất của tôi, bởi vì tôi yêu họ hơn cả sinh mệnh của mình. 

Hãy về nhà ôm chặt cha mẹ mình trong vòng tay, hãy tranh thủ những ngày tháng ít ỏi còn lại nói với họ rằng: “Con yêu cha mẹ! Cảm ơn cha mẹ!”. Bởi vì:

Khi cha mẹ còn, đời người còn có nơi lui tới,
Khi cha mẹ mất, đời người chỉ còn lại chốn về,
Dù đi bao xa, tâm cuối cùng cũng vẫn hướng về bên cha mẹ…

 

Gửi bài viết, file âm thanh thu âm nội dung yêu thích của bạn đến RadioMe bằng cách truy cập radiome.vn - Đăng ký thành viên và gửi bài viết hoặc gửi nội dung file đính kèm đến hòm thư camxuc@i-com.vn nhé! 

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: ncctv

Có tiền xin đừng hà tiện, có hạnh phúc xin đừng chờ đợi, đã yêu xin đừng buông tay, thù hận đừng để bụng

Có những điều rất quan trọng trong cuộc sống nhưng thường bị chúng ta bỏ qua. Cái gì cần thì nắm, cái gì không cần thì buông, cuộc sống vốn ngắn ngủi, hà tất phải làm khó mình, hãy nói ra để cuộc sống thanh thản và tốt đẹp hơn!

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: ncctv

Người có thể giới cấm được 3 điều này ắt họa rời xa, phúc tự đến

Vạn sự trên đời có nhân ắt có quả, có sự việc phát sinh ắt có nguyên nhân khởi đầu, người gieo nhân nào phải gặt quả đó. Vậy nên, trong cuộc sống nếu có thể hiểu thấu đạo lý này thì chẳng phải sẽ thong dong, sống cuộc đời...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Phunudoisong

Cuộc đời ngắn lắm, muốn thanh thản hãy học cách nói hai chữ: ‘Thì thôi’

Kỳ thực, cuộc đời này ngắn lắm, muốn sống thanh thản, an nhiên hãy học cách nói hai chữ: “Thì thôi”.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Doanh Nghiệp

Mỗi người đàn ông trên cuộc đời này đều có “4 người vợ”

Đức Phật Gautama nói rằng, mỗi người đàn ông trên cuộc đời này đều có 4 người vợ. Ấy vậy nhưng chỉ đến khi gần lìa xa cõi đời ta mới biết điều thực sự ý nghĩa.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Daikynguyen

Nếu sự tình không như mong muốn, hãy tin rằng ông trời có an bài khác cho bạn

Cuộc đời vốn rất công bằng. Đừng bao giờ nghĩ bạn bất hạnh, phía trước lúc nào cũng có con đường và ngày mai Mặt trời vẫn luôn tỏa sáng.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Daikynguyen

Chìm nổi cả đời người, dù đi bao xa, bến đỗ bình yên nhất vẫn là được ở bên cha mẹ

Cuộc sống không như ý, cha mẹ chẳng thể ăn đời ở kiếp với ta. Lúc nhỏ chẳng thấu hiểu được nỗi khổ mẹ cha. Khi trưởng thành, muốn báo hiếu thì đâu còn được nữa, chỉ còn lại một tiếng thở dài buông giữa đêm khuya mà thôi…

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Daikynguyen

Một người càng xem trọng tiền bạc thì càng dễ đánh mất đi nội tâm của mình

Lòng người như mặt nước, chỉ một cơn gió nhẹ liền có thể khuấy động. Huống hồ thế giới đèn đỏ rượu xanh này khắp nơi đều là mê hoặc, nhà cao cửa rộng, xe cộ đắt tiền, kim tiền mỹ nữ, danh lợi địa vị…

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Phunutoday.vn

Những gì cần buông thì hãy buông, những gì nên mất thì hãy mất

Có thể bạn đã từng trải qua những lúc như thế này: Đối diện với tình cảm và cuộc sống không như ý, bạn cảm thấy phiền não không sao tả được. Rất nhiều lúc, buông bỏ thì lòng lại không nỡ, còn như tiếp tục thì lại quá mệt...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Bestie

Phụ nữ tinh tế thường im lặng đúng lúc để đàn ông vừa nể vừa yêu

Nói quá nhiều, hay càm ràm và mỗi khi gặp chuyện là sẽ lôi mọi lỗi lầm trong quá khứ của đối phương ra để chứng minh rằng anh ta sai lầm như thế nào. Đây chính là kiểu phụ nữ khiến cánh đàn ông cảm thấy sợ hãi nhất.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: ncctv

Có tiền xin đừng hà tiện, có hạnh phúc xin đừng chờ đợi, đã yêu xin đừng buông tay, thù hận đừng để bụng

Có những điều rất quan trọng trong cuộc sống nhưng thường bị chúng ta bỏ qua. Cái gì cần thì nắm, cái gì không cần thì buông, cuộc sống vốn ngắn ngủi, hà tất phải làm khó mình, hãy nói ra để cuộc sống thanh thản và tốt đẹp hơn!

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: 2sao

Tử vi tuần mới từ 29/6 đến 5/7/2020 của 12 cung hoàng đạo: Kim Ngưu tranh cãi, Nhân Mã vui tươi

12 cung hoàng đạo cùng xem tử vi nói thêm gì về vận mệnh tình duyên, sức khỏe, tiền bạc trong tuần từ 29/6 đến 5/7/2020 nhé!

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Bestie

5 lý do chứng tỏ 'yêu đơn phương tuyệt lắm': Không ràng buộc, vừa khỏe người vừa khỏe ví

Tình yêu xuất phát từ một hay hai phía cũng đều có những điều tuyệt vời riêng của nó. Yêu đơn phương dù có những lúc buồn hay tủi thân nhưng nó lại là liều thuốc nuôi dưỡng tâm hồn tuyệt diệu.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: ncctv

Phụ nữ không ai hiền, ᴄhỉ là họ đang sống ‘biết điềᴜ’

Với phụ nữ mà nói, ᴄᴜộᴄ sống ᴄủa họ ᴄhính là sự ᴄam ᴄhịᴜ, nhẫn nhịn ʋì ᴄhồng ʋì ᴄon. Đúng, phụ nữ không hiền, mà ᴄhỉ là họ đang ᴄố tình ᴄhe đậy bản thân mình, sống “biết điềᴜ” ʋì hạnh phúᴄ, bình yên ᴄủa gia đình.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Thi Thi

Không sao đâu em, nỗi buồn nào rồi thời gian cũng phai mờ…

Chúng ta rồi sẽ đi qua thương nhớ, từng yêu bằng tất cả nồng nhiệt của tuổi trẻ, nhưng cô gái nhỏ thực sự mọi thứ em làm có đáng hay không? Có đáng khi phí hoài thanh xuân vì người con trai chẳng vì em buồn mà cố gắng...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Doanh Nghiệp

Số hoa tay không chỉ nói lên tài năng mà là thứ "nói đúng" về hôn nhân của một người phụ nữ

Bạn có biết hoa tay không chỉ nói nên tài năng, năng khiếu của một người mà nó còn là nơi biểu hiện đường tình duyên và cuộc sống hôn nhân của một người phụ nữ.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: ncctv

Người có thể giới cấm được 3 điều này ắt họa rời xa, phúc tự đến

Vạn sự trên đời có nhân ắt có quả, có sự việc phát sinh ắt có nguyên nhân khởi đầu, người gieo nhân nào phải gặt quả đó. Vậy nên, trong cuộc sống nếu có thể hiểu thấu đạo lý này thì chẳng phải sẽ thong dong, sống cuộc đời...

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage