Chờ đợi để yêu - Phần 2

Thể hiện : Nhím Xù
Tác giả : Phong X
06-01-2018
  0   1592

Nhưng điều khó tưởng hơn là ngay sau buổi phỏng vấn, tôi lại được gọi lên phòng quản lí của chi nhánh để gặp một người – người mang tên của anh. Tôi đã nghĩ rất nhiều, cũng muốn hỏi anh rất nhiều – Anh muốn nói gì với tôi? Tại sao anh không giữ lời hứa? Tại sao anh tỏ ra không quen biết tôi? Tại sao anh đã trở về mà không đến tìm tôi? Và... anh có còn yêu tôi?

 

Những lời này...vậy mà khi bước vào căn phòng kia tôi lại không thể thốt lên vì để kìm nước mắt, tôi thậm chí cũng không dám nhìn thẳng vào anh.

 

Trầm mặc một thoáng, anh lên tiếng – cái giọng nói trầm ấm thân quen, nhưng lời anh nói ra lại khiến trái tim tôi khẽ run lên một nhịp:

 

"Có phải trước đây chúng ta đã từng quen nhau?"

 

 

Câu hỏi này...

 

Anh...

 

Tôi ngẩng đầu, ngỡ ngàng nhìn anh, trong ánh mắt đang hướng về tôi ấy có gì đó tràn đầy mong đợi.

 

"Đúng vậy phải không? Nếu cô biết gì thì xin hãy nói cho tôi... Tôi chắc chắn biết có một điều gì đó không thể quên, nhưng tôi đã quên mất nó... Làm ơn hãy giúp tôi..."

 

Tôi thấy từ anh sự khắc khoải đau khổ. Có lẽ tôi rốt cuộc đã hiểu chuyện gì đang diễn ra, cũng đã có thể trả lời cho những câu hỏi của mình.

 

Thì ra vậy...

 

Thì ra anh không lừa dối tôi.

 

Thì ra không phải anh tỏ vẻ không quen biết tôi.

 

Thì ra trong suốt ba năm qua anh đã luôn cố gắng để nhớ ra tôi.

 

Thì ra tình yêu anh trao cho tôi sâu đậm đến vậy.

 

Vậy mà tôi còn định sẽ quên đi anh.

 

 

***

 

Tôi thật sự đã muốn ôm chầm lấy anh mà nói ra tất cả - nếu là trước kia, có lẽ tôi sẽ làm vậy. Nhưng giờ tôi đã đủ chín chắn để hiểu... mọi việc vốn không đơn giản, mọi thứ sau ba năm liệu ta có thể nắm được rốt cục có bao hướng rẽ mới đã mở ra?

 

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng cũng đột nhiên được hé mở, một cô gái xinh đẹp kiều diễm bước vào và lên tiếng:

 

"Thôi đi anh à! Anh dằn vặt mình suốt ba năm như vậy là đủ rồi, nếu thật sự có thứ khiến anh nhất định phải nhớ thì anh sẽ nhớ lại được thôi. Còn lúc này đang có hồ sơ quan trọng cần anh xem xét nữa."

 

Cô gái đó tiến tới kéo lấy cánh tay anh muốn kéo ra ngoài. Tôi thấy anh vẫn cố níu lại, ánh mắt chờ đợi nhìn tôi đang dâng đầy hi vọng.

 

Tôi ngẩng mặt, cố mỉm cười:

 

"Không có, làm sao chúng ta quen nhau được chứ."

 

Tôi nhận thấy niềm thất vọng ngập sâu trong đáy mắt anh. Anh khẽ cụp đôi mi, buông thõng tay để mặc cô gái kia kéo ra khỏi phòng. Lúc này nước mắt tôi cuối cùng cũng không thể kìm thêm mà cứ thế tuôn rơi, rơi mãi...

 

 

Sau đó tôi biết thêm nhiều điều... Anh sinh ra trên đất Pháp, bố mẹ để anh một mình về Việt Nam để tự lập, tự lăn lộn với đời, do vậy bạn bè không ai biết về gia cảnh của anh. Cái lần anh đột nhiên nói phải đi xa là khi nghe tin bố anh bị bệnh, anh phải quay về Pháp lo liệu việc gia đình, có lẽ 3 tháng là để sắp xếp lại mọi thứ. Nhưng ở Pháp anh đã gặp tai nạn và mất đi trí nhớ, mất đi kí ức về những tháng ngày trước đó, về tôi, về chúng tôi...

 

***

 

Tôi không biết sau lúc đó mình lang thang đi những đâu, cũng không biết cả buổi chiều hôm đó mình đã làm những gì, chỉ biết rằng trong đầu tôi là một mớ hỗn độn. Khi ngẩng đầu thì trời đã về đêm, xung quanh là màn đen tĩnh mịch, tôi quay trở về căn phòng nhỏ của mình – có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng.

 

Nhưng... tôi đã thấy anh, anh mặc một chiếc sơ mi trắng phẳng tắp đứng trước cửa phòng, ngẩn ngơ nhìn chiếc chìa khóa trên tay, rồi lại quay ra nhìn tôi bằng ánh mắt thẫn thờ khó tả. Cơn gió nhẹ thổi ngang như khiến mọi thứ càng mơ hồ, nhưng anh trước mắt tôi không còn mơ hồ nữa.

 

Bao năm qua tôi vẫn giữ thói quen để chìa khóa trong khe gạch bên cạnh cửa chính... anh còn nhớ sao?

 

Đôi chân tôi bất giác cứ đi về phía anh, cảm giác người tôi chờ đợi suốt ba năm rốt cuộc đã trở về, anh ở ngay trước mặt tôi, rất gần, rất chân thực...

 

"Đúng là chúng ta quen nhau mà! Thấy không? – đây là lần đầu tiên tôi tới thành phố này trong ba năm qua, vậy mà lại theo chỉ dẫn của đôi chân đi được tới đây, lại có thể biết được chìa khóa để ở chỗ này nữa."

 

 

Anh vẫn nhìn tôi, ánh mắt lần này lại càng thêm phần mong chờ, hi vọng:

 

"Em... có phải là người con gái trong mỗi giấc mơ của tôi?"

 

Em có phải là người con gái trong mỗi giấc mơ của tôi?

 

Tôi... có phải không?

 

Đây không phải câu hỏi tôi sẽ trả lời. Nhưng tôi biết, anh có thể tìm đến tôi, cũng sẽ có thể tự tìm được câu trả lời ấy. Điều tôi có thể nói với anh là:

 

"Em muốn là người con gái trong mỗi giấc mơ của anh."

 

---------

 

Tác giả: Phong X

 

Thực hiện chương trình: Nhím Xù & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Jade

Một con đĩ yêu nghề - Phần 2

“Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em… Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”

Đừng cặp kè với ai thêm nữa, đợi đó, anh cưới em!

Diệu Linh bám lấy tay Trí Vũ, tay cô run lên nhưng giọng nói thì đầy đanh thép: “Đây là người yêu mới của em, chuyện chúng mình hết rồi, anh buông tha em đi”. Trong lúc đó, Trí Vũ đứng ngây ra, chẳng hiểu nổi sự tình.

Giọng đọc: Hoàng Tuấn
Tác giả: Phương Thúy

Em vẫn luôn ở đó, đúng không? - Phần 1

Em thay đổi rất nhiều cuộc sống của tôi. Đặc biệt là đôi môi của tôi, nó hoạt động nhiều hơn mức bình thường. Vốn dĩ con người tôi trước đây là như thế nhưng trái tim chai sạn dần làm cho đôi môi cũng trở nên khô cứng, chỉ...

Giọng đọc: Hoàng Tuấn
Tác giả: Phương Thúy

Em vẫn luôn ở đó, đúng không? - Phần 2

Tôi khẽ choàng tay mình về phía trước, đủ rộng để ghì chặt cơ thể mỏng manh của một người con gái vào lòng. Lâu lắm rồi, mà tôi cứ nghĩ là sẽ không bao giờ trái tim tôi có thể rung động thêm một lần nữa nhưng giây phút...

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Jade

Một con đĩ yêu nghề - Phần 1

- Cô làm gái phải không? Nó ngước mắt nhìn thằng đàn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy chiếc xe wave Trung quốc còn khá mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ, người nồng nặc mùi rượu.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Mạc Song Kỳ

Thật lòng yêu em - Phần 2

Thiên đã nhắn hơn 100 tin nhắn và 50 cuộc gọi, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là một sự im lặng đáng sợ.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Hạc Xanh

Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức - Phần 4

- Em biết không, có một câu chuyện, ngộ nghĩnh lắm! Chuyện kể rằng… trong quá khứ, anh và Đan từng yêu nhau. Đan, chính là người yêu của anh.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Hạc Xanh

Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức - Phần 3

Thú thật, tôi gặp một tai nạn xe, sau đó bị mất trí nhớ và không còn nhớ gì nhiều nhặn về những mối quan hệ xung quanh mình. Tôi chỉ kịp nhớ mình tên gì, bao nhiêu tuổi theo giấy tờ tùy thân kèm theo trên người. Ngoài ra,...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Hạc Xanh

Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức - Phần 2

Quân cảm giác được May được run rẩy bên cạnh, anh sợ rằng những đợt gió buổi đêm mang sương xuống khiến cô cảm thấy lạnh, liền ôm cô nép sát vào người mình, mặt khác vẫn dõi mắt nhìn thẳng về phía cô gái đối diện.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Hạc Xanh

Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức - Phần 1

Người không thể đợi người khi không đủ niềm tin? Người không thể tin người khi tim yêu trao nhau không còn đủ ấm?

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Gặp nhau là… cười

Mời các bạn cùng thưởng thức chùm truyện cười "Gặp nhau là… cười" qua giọng đọc MC Nhím Xù nhé!

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Đứa trẻ giấy - Phần 15

Tôi đăm đăm nhìn khuôn mặt cô ấy hồi lâu, rồi cũng nhắm mắt, thầm nghĩ ngợi: mình có nên mạnh dạn chủ động hơn, đẩy nhanh tiến độ hơn không nhỉ…

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Nóng thế này thì cứ… cười cho mát

Mời các bạn cùng thưởng thức chùm truyện cười "Nóng thế này thì cứ… cười cho mát" qua giọng đọc MC Nhím Xù nhé!

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Truyện ngắn hay

Người dưới chăn

Chú Tài phải nhanh tay đỡ lấy, tôi lại nhìn vào cái xác trắng bềnh bệch, còn đang nhắm cả hai mắt kia mà thấy lạnh lẽo.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Truyện ngắn hay

Bóng ma trên ngọn cây

Tôi nghe chúng bạn xì xào, đêm qua có một người vừa mới chết, không hiểu sao lại bị treo trên đúng ngọn cây bạch đàn. Giật mình, tôi đảo mắt nhìn lên cái cây mà chúng kể, trùng hợp làm sao, cái cây ấy lại chính là cái cây...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Đứa trẻ giấy - Phần 13

Trên sàn nhà cạnh giường có một con búp bê vải đang toét miệng ra cười. Nó chính là loại búp bê tôi thấy trong ngôi nhà ở thôn Đại Đường, có vẻ như đi đâu cô cũng mang nó theo.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Đứa trẻ giấy - Phần 12

Dứt lời, gã gầy không muốn tiếp tục lằng nhằng với tôi nữa, định quay đầu bỏ đi thì đã bị tôi nắm chặt cổ tay.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Đứa trẻ giấy - Phần 11

Thật quá sức trùng hợp, chẳng phải sao? Trên thế giới chỉ có khoảng hơn ba mươi người mang nhóm máu này; đứa trẻ được tìm thấy xác trong tủ lạnh bên Hàn Quốc mang nhóm máu này; Hoàng Chức cũng mang nhóm máu này; nên có thể khẳng định...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Đứa trẻ giấy - Phần 10

“Qua Seoul, em bảo họ rằng dù sao cũng là hai đứa trẻ sinh đôi, nên cứ cho tiến hành giải phẫu một đứa, giữ lại một đứa kia là được”.

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage