Có những cuộc chia ly - Phần 2

Thể hiện : Mai Hương
Tác giả : Duy Nguyễn
07-11-2018
  0   3157

 

******

 

Trong đầu tôi, lúc nào dòng tin nhắn ấy cũng hiện lên một cách đột ngột như cách nó xuất hiện. Không phải gọi hay gặp mặt, chỉ là một tin nhắn, ngay cả cơ hội nhìn thấy anh lần cuối, nghe giọng anh một lần cũng xa vời vợi. Chỉ một dòng tin nhắn né tránh, chỉ thế thôi. Tôi ném điện thoại đã tắt nguồn vào góc nhà, xách túi vải màu nâu thô, ném vài quyển sách, ví tiền và con Lúa vào trong giỏ, thong dong ra phố.

 

Con Lúa lần đầu được dạo công viên với chủ, nó vui lắm! Nó kêu meo meo suốt, đầu nhướn ra ngoài khỏi giỏ để nhìn thấy khoảng trời không gian xung quanh, cánh mũi nó phập phồng thật mạnh như hít hết khí trời vào phổi. Tôi đưa tay vào giỏ, cố rờ vào bộ lông mướp mềm mượt, cố tìm lấy một chút hơi ấm nào đó chảy vào lòng bàn tay. Rồi dưới mưa, cánh dù trong suốt bật lên, tôi có thể nhìn thấy những giọt mưa đập mạnh vào cánh dù rồi chảy dài ra, rơi xuống đất.

 

Cũng có một giọt ấm nóng rơi từ mi mắt, chảy dài xuống cằm rồi hóa thân thành giọt mưa rơi xuống.

 

Khác với anh em cùng chất loại với mình, hạt mưa rơi xuống làm mầm non lên xanh, giọt nước mắt rơi xuống chẳng-để-làm-gì.

 

Tôi từng nói với mẹ, nước mắt là thứ phí phạm nhất của con người.

 

Tôi từng nói với Nhã, con người trong thật ngốc khi khóc lóc.

 

Và bây giờ, tôi vừa phí phạm, vừa ngốc nghếch, vừa lẩn thẩn dưới mưa với con mèo vô tâm, trong thảm bại đến lạ lùng.

 

- "Dậy đi con, dậy đi Lam."

 

Miên man trong cơn sốt nóng ran người, tôi mường tượng thấy được bố. Ông đang vắt khăn đặt lên trán tôi, sau đó chạm bàn tay thô ráp vào da tôi. Trên khuôn mặt ông hiện rõ vết sẹo mờ dưới cằm, tôi đưa tay như cố chạm vào người ông, cái cảm giác gần gũi bố, cái cảm giác được chăm sóc yêu thương như ngày còn nhỏ ám vào tôi một cơn mê sảng kì dị. Bên cạnh nhà là hai vợ chồng trẻ mới cưới được vài tuần,cãi nhau to tiếng, tôi choàng dậy, mở mắt. Màn cửa bị gió thổi tung bay, vài hạt mưa còn ráng nhảy vào phòng, ướt một góc bàn. Chẳng có cái khăn nào trên trán, chẳng có ai cạnh bên, tôi bó gối ngồi chơi vơi giữa chiếc giường đơn nhỏ xíu, mà nay rộng và trống trải đến sợ hãi.

 

nắm tay, tình yêu

 

Tôi lật đi lật lại quyển nhật kí hành trình dài. Tôi từng làm con người du hành khắp miền tây Nam Bộ với chiếc ba lô trên lưng, câu nói trên môi và quyển nhật kí trong túi quần. Hai năm qua, tôi bỏ xó nó nằm trên kệ, không thèm chạm tới. Hôm nay, tôi muốn tìm lại câu nói của một người lính trở về sau chiến tranh. Tôi nhớ rõ hôm ấy ở Trà Vinh, lỡ chuyến phà lớn qua bên kia sông để về khách sạn, tôi hớt hải hỏi người đàn ông đang ngồi câu ở rặng dừa nước. Tôi không rõ ông đang câu gì, chỉ ngồi im tĩnh lặng, lâu lâu, chiếc nón lá rung lên vì gió luồn qua.

 

- “Chú, con lỡ phà. Chú cho con quá giang qua sông, nghen?”

 

Ông đưa mắt nhìn tôi, cái nhìn khó hiểu rồi cười xòa, cái nết hiền hòa mến khách người Nam Bộ. Ông thu dây câu, gật đầu, tôi không suy nghĩ nhiều, nhảy ngay lên ghe, chòng chành muốn té. Ông đưa mái chèo nhè nhẹ xuôi dòng nước. Chiều, miền Tây đẹp cái đẹp đơn sơ nhưng không kém phần mặn mà, đằm thắm như cái má hồng của con gái nơi đây, cái giọng ngọt lịm rao hàng khiến bao người chết mê chết mệt. Tôi vô tình nhìn thấy bàn tay của ông, tay trái mất đi hai ngón, ông đưa giọng trầm trầm phân bua:

 

- “Chiến tranh. Hồi đó ác liệt lắm.”

 

- “Chú trở về từ thời chiến?”

 

- “Ừ. Coi vậy cũng ngót nghét mấy chục năm. Hồi đó mới thanh niên trai tráng, nay lụm khụm coi sắp xuống gặp anh em đồng chí.”

 

- “Chú sợ gì nhất sau khi trở về?”

 

Tôi đong đưa tay chạm vào dòng nước mát, vài con cá ưỡn mình như khoe những chiếc vảy lấp lánh dưới hoàng hôn, lặn biến. Ông trầm ngâm một lúc lâu, tay đưa mái chèo chậm lại, mắt nhìn ra xa tận nếp gấp chân trời.

 

- “Sợ nhiều cái lắm. Nhưng, sợ nhất là sống cô đơn. Trở về, nhà cửa không còn, vợ con đi lưu lạc mất. Coi vậy mà cái số tui chung tình – ông cười hề hề - nhà ở miệt xứ Tịnh Biên, cứ đi đến đâu hỏi có ai thấy vợ tui không, người chỉ đông chỉ tây, đi tìm cũng ngót gần mười mấy năm, đến đây thấy mến đất, làm thấy mến tay, chân, thôi, coi như duyên phận đứt đường gãy gánh, tui ở lại đây giăng câu kiếm sống qua ngày.”

 

Đọc lại những dòng đó, tôi chợt thắt lòng lại. Đúng, chẳng có gì đáng sợ là phải sống cô đơn, là phải bắt đầu mọi thứ một mình, là khi chơi vơi không có một ai để nhỏ to chia sẻ...

 

- "Lam, tại sao em lại đối xử với anh như vậy?"”

 

chuyến tàu, đơn độc

 

Tối muộn, tôi đọc tin nhắn xong có chút bất mãn. Là anh nói chia tay tôi, là anh để tôi lại một mình, giờ anh trách cứ như những ngày qua tôi đã làm lỗi lầm tệ hại với anh. Tôi mở tủ lạnh, kiếm lon bia còn sót lại sau mùa tết, khui ra nhâm nhi với con khô nướng khét lẹt bằng bếp gas. Rồi chếnh choáng, rồi ngà ngà, chợt thấy ra tôi không phải kẻ lăng nhăng cũng không phải tay đào mỏ chuyên nghiệp, chỉ là...tôi giấu cảm xúc mình quá giỏi thôi.

 

- “Lam?”

 

- “Em yêu anh.”

 

- “Gì cơ?”

 

- “Em nói em yêu anh! Chẳng phải đó là điều anh muốn nghe sao?”

 

- “Lam? Em say hả? Lam? Có bao giờ em uống ba cái đó đâu. Lam?”

 

- “Đừng có một câu là Lam, hai câu là Lam nữa! Anh muốn em níu kéo anh đúng không? Em đang làm nó đây! Nhưng tại sao anh lại muốn em làm nó khi anh là người bỏ ra đi khỏi chuyện tình mình?!”

 

- ...

 

- “Anh nghĩ em không yêu anh hả? Anh nghĩ là em là cái loại đầu toàn đất, tim toàn xi măng thép sắt hay sao? Tại sao anh lại đi? Tại sao? Anh có biết là khi ba em nói ba em đi, ông ấy đã không về nữa! Anh có biết là khi má em nói má em đi, má em cũng không về nữa! Vậy sao anh nói là đi, anh có biết em sợ thế nào không? Anh có suy nghĩ cho em không? Cứ khư khư cái suy nghĩ của anh rồi cho rằng anh là người tổn thương nhất ở đây hả? Đúng! Chúng ta ai cũng tổn thương! Nhưng cái em giấu cho anh, không chỉ là tổn thương đâu! Em còn gửi vào anh sự hi vọng, mong ngóng, rồi cái anh mang cho em chỉ là chia ly!”

 

- ...

 

- “Tiến nè, đời em trải qua quá nhiều cuộc chia ly mất mát rồi. Thêm nữa, cũng không sao. Thôi, chào anh, chúc anh có được một cuộc sống trọn vẹn.”

 

- “Lam...”

 

Thức dậy sau một giấc ngủ dài, ghế của xe không được êm làm cổ tôi mỏi nhừ, muốn rã nát. Con Lúa trong túi đựng ngủ say sưa quên trời đất. Chị lơ xe bằng giọng miền tây lơ lớ giọng hoa kiều mời gọi khách, tôi chợt nhớ là đêm qua đã mua vé đi về Cà Mau. Hai bên cửa sổ, gió lùa vào khe tạo thành tiếng rít khe khẽ mang theo mùi nước mặn và mùi của bông lúa non đang độ trổ sữa thơm ngào ngạt. Tôi mở điện thoại, tám mươi hai cuộc gọi từ Nhã, gần trăm cuộc gọi từ anh. Không buồn kiểm tra, tôi ném nó vào ba lô, nhắm nghiền mắt hít lấy dung hoa đất trời.

 

nắm tay, hoàng hôn

 

Tôi đi loanh quanh cả mấy tiếng rồi mới tiếc nuối bắt chuyến phà cuối cùng xuôi về miệt Năm Căn, ghé thăm bố tôi. Bố tôi nằm lại mảnh đất quê hương, cạnh ông bà, cạnh những người thân quanh năm được chú Út nhang khói, nên lòng tôi cũng an ủi đôi phần. Đôi giày mới bỡ ngỡ đạp trên đất ruộng, cái đất màu loang lổ lam xám trơn trượt, vài bông cỏ may quấn lấy chân, vướng lại đôi hoa cỏ lìa cành tiếc nuối. Mặt trời lười, vươn người rồi đi ngủ sớm, chỉ sót lại chút ánh nắng cam nhún nhảy trên đầu những ngọn lúa mới vươn. Tôi ngắt một bông, đưa lên miệng cắn. Cái chất ngọt ngọt thanh thanh chảy vào cổ họng như đang nếm trọn cái hương vị ngọt ngào của quê mẹ. Vài con vịt trời hốt hoảng tung bay lên bầu trời, chỉ còn lại tiếng kêu quạc...quạc buồn bã. Cóc, nhái cũng bắt đầu râm ran họp chợ, tiếng chúng nó trầm buồn, pha lẫn vài con dế cố rét rét vài tiếng thật đơn độc.

 

Tôi đứng lại, nhìn vào đường trước mặt dài thăm thẳm, trải mắt một màu xanh non ngút ngàn, một màu cam nắng sắp tắt hẳn, một cái tâm tư đầy rẫy cô đơn giữa đất trời sắp tối, nom chênh vênh đến đáng sợ.

 

- “Tía! Hai Lam về!”

 

Tiếng thằng em reo lên như được quà khi thấy tôi xách ba lô nặng trĩu, thất thiểu bước thấp bước cao. Chú Út trong chòi chạy ra, tay vẫn cầm cây sào đuổi vịt.

 

- “Lam!”

 

Nhã chạy ra từ nhà chính, mắt mũi nó sưng vù như vừa khóc một trận thập tử nhất sinh.

 

- “Mày có đi cũng nói tao biết chứ! Tao gọi mày bao nhiêu cuộc rồi! Còn tắt nguồn!”

 

- “Lam ơi!”

 

hoàng hôn, hoa, nỗi buồn, một mình, đơn độc

 

Lao ra sau Nhã, cái bóng cao ráo không kịp mang cả dép, chân trần đạp lên mớ dứa dại mà chú Út phơi ngoài sân đâm đau nhói chụp lấy đôi bờ vai tôi.

 

Anh nhìn vào mắt tôi, rất lâu, còn chút ánh sáng sót lại của trời chiều, tôi nhìn thấy mắt anh xa xôi, thăm thẳm sâu như một cái hồ không đáy, còn tôi thì không biết bơi, mặc tình chìm sâu không vùng vẫy...

 

Anh kéo tôi vào lòng mình, siết chặt. Đám con nít ồ lên thích thú, chú Út cầm cái sào đuổi vịt dọa đánh từng đứa, chúng nó chạy xô vào nhà, ra sau hè, nhưng vẫn cười khúc khích thích chí. Tôi chạm nhẹ đầu ngón tay vào lưng anh, ướt đẫm mồ hôi, thấy bình yên như cái chiều hè năm nào nằm yên trên đùi bố, chờ ông rà đài, mắt xa xôi ngắm đàn cò đang quải cánh bay về tổ. Thấy ấm áp như cái mùa mưa năm nào hết dầu, nhà tối thui, tôi trùm chăm ngồi giữa bố mẹ, nghe những câu chuyện liêu trai rồi thét ầm lên khi bố cố dọa. Thấy nhẹ nhàng như buổi sáng tinh mơ bố đánh thức tôi dậy, tôi ngồi ngáp ngắn dài trên giường tre sau hè, chờ ông xào nhanh mớ nui ngâm từ đêm qua cho tôi ăn đặng đi học. Tôi nhắm nghiền mắt, ừ, đúng, không có gì đáng sợ bằng cô đơn!

 

Tôi hiểu ra rằng, chia ly không có nghĩa là kết thúc, chỉ là để bắt đầu lại cái khác, mới mẻ và tốt đẹp hơn.

Lúa nhìn ra xa xăm, đưa miệng kêu meo meo, sau đó, nó quảy đuôi đi vào nhà, nằm dài chờ ăn cá trên bếp mặc kệ trời giông gió ngoài kia...

 


******

----------

Tác giả: Duy Nguyễn
Thực hiện: Mai Hương và nhóm sản xuất RadioMe



Những bài viết, chia sẻ của bạn, hãy gửi về cho chúng tôi theo địa chỉ: camxuc@i-com.vn nhé.

 

 

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Sưu tầm

Đơn giản chỉ là yêu

Dành tặng những người không còn bên nhau nhưng vẫn nghĩ về nhau...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Pipi Tất Màu

Rồi anh sẽ trở lại

"Anh mong rằng những kỷ niệm đẹp đã qua sẽ mãi trong trái tim của hai chúng ta, như một ký ức đẹp về một cuộc tình chưa trọn ven. Hứa với anh, em sẽ không khóc, sẽ sống tốt khi không có anh bên cạnh, em nhé!"

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Ly Na

Nỗi đau dù đau đến mấy rồi cũng sẽ qua thôi

Nó tự nhủ với lòng: Hà cớ gì phải đau lòng như thế, đến một ngày người thích hợp sẽ xuất hiện thôi.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Phương Duyên

Có phải là ngày xưa...

Quên một ai đó không phải là điều quá khó khăn, nhưng quên những kỉ niệm thuộc về người đó lại là điều không thể. Huống hồ, tôi và người ấy đã để lại trong tim chính mình những "dấu vết của ngày xưa".

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Tú Quỳnh

Mình sẽ lau nước mắt cho nhau

Lời của một kẻ say tưởng chừng như bông đùa nhưng lại là lời thật tâm. Chưa bao giờ cô được chồng mình lau nước mắt cho ngay cả khi cô đang tuyệt vọng và đau đớn nhất.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Nguyễn Kiều Anh

Buông bỏ không có nghĩa là kết thúc

Đơn phương - tình yêu như sương lại như khói, giống như nếu anh hết kiên nhaacn là nó sẽ trôi đi mất.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Anpy Tia

Một mẩu chuyện tình - Phần 2

Và vào ngày 26.12 năm ấy, người ta nhìn thấy một cặp đôi hạnh phúc đang xiết chặt tay nhau trong lễ đường, ánh mắt đong đầy yêu thương và hạnh phúc.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Anpy Tia

Một mẩu chuyện tình - Phần 1

Vẫn là cô ích kỷ, cho rằng bản thân mình không có đủ tư cách ở bên cạnh anh, không đủ tự tin rằng bên cô anh sẽ có hạnh phúc nên cô cũng chọn cách im lặng mà rời xa anh. Tự trói mình trong tình yêu dành cho...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Hoshi Shinichi

Ước nguyện đêm Giáng Sinh

Tuyết đã ngừng rơi, bầu trời sao chiếu sáng lấp lánh. Ông già Noel bỏ chiếc túi trên vai xuống và mang cất đi. Ánh sáng của những vì sao ngoài khung cửa sổ trông thật dịu dàng. Ông nghĩ có lẽ hôm nay là ngày vui nhất đời mình...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Sưu tầm

Cái kết của một tình yêu đích thực

Câu chuyện của một nhà báo đóng vai một vị thần Cupid tọc mạch sẽ khiến bạn suy ngẫm về bản chất của một tình yêu đích thực.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Sưu tầm

5 bài học quan trọng dành cho tuýp người nhạy cảm

Với niềm tin và suy nghĩ lạc quan về cuộc sống: “Mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn” nên những người nhạy cảm thường không bao giờ ngừng cố gắng.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Sưu tầm

Đơn giản chỉ là yêu

Dành tặng những người không còn bên nhau nhưng vẫn nghĩ về nhau...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Mai Hương

Mọi chuyện sẽ ổn thôi, cô gái ạ!

Tình yêu ấy mà, không phải chuyện ai đúng ai sai, mà ai yêu nhiều hơn, thì đó là người thua cuộc. Người thua cuộc, thương tổn luôn phải chịu phần nhiều. Chia tay làm gì có ai mà không đau kia chứ.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Xemtuvi.mobi

Hé lộ đường tình thăng hoa rực rỡ của 12 con giáp trong năm Kỷ Hợi 2019

Tử vi tình cảm năm 2019 của tuổi Dần có cả niềm vui lẫn nỗi buồn, rất dễ tiến triển theo hướng cực đoan. Một mặt, do nhị hợp Thái Tuế nên vận đào hoa của con giáp này vượng, các mối quan hệ xã giao rộng mở, có thể...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Pipi Tất Màu

Rồi anh sẽ trở lại

"Anh mong rằng những kỷ niệm đẹp đã qua sẽ mãi trong trái tim của hai chúng ta, như một ký ức đẹp về một cuộc tình chưa trọn ven. Hứa với anh, em sẽ không khóc, sẽ sống tốt khi không có anh bên cạnh, em nhé!"

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Tâm Giao
Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Xemtuvi.mobi

Tiên tri như thần của 12 con giáp trong năm Kỷ Hợi 2019 (P2)

Xem tử vi tuổi Ngọ năm 2019 sẽ gặp khá nhiều may mắn, không xảy ra bất cứ biến cố nào quá lớn. Bản mệnh được hưởng cuộc sống tự do tự tại, thường xuyên được mời đi chơi, đi ăn uống, dự tiệc hoặc các hoạt động vui chơi...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Xemtuvi.mobi

Tiên tri như thần của 12 con giáp trong năm Kỷ Hợi 2019 (P1)

Tổng quan tử vi tuổi Tý năm 2019 vận trình có nhiều biến động, tiềm ẩn cả hung lẫn cát, nhìn chung làm nhiều hưởng nhiều, làm ít hưởng ít, phải thực sự nỗ lực thì mới có thể giành được thành quả. Phương diện công việc báo hiệu có...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Nguyễn Duy Nhiên

Vị thiền sư khiến mọi người phải thấm thía cuộc đời chỉ với một câu hỏi: Tảng đá có nặng không?

Bạn biết không, cuộc đời có thể chỉ bày cho ta nhiều phương cách để dời đổi tảng đá, nhưng nhiều khi sự có mặt của tảng đá ấy là để ta có dịp nhìn lại và thấy rõ mình hơn.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Ly Na

Nỗi đau dù đau đến mấy rồi cũng sẽ qua thôi

Nó tự nhủ với lòng: Hà cớ gì phải đau lòng như thế, đến một ngày người thích hợp sẽ xuất hiện thôi.

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage