Giọng đọc: Nhím Xù  
Tác giả: Ngạ Quỷ

Trong bóng đêm, gương mặt đung đưa gắn liền với thân người gầy trơ xương đang bám vô sợi dây thừng. Gương mặt mờ mịt dần dần lồ lộ rõ khiến Mạnh trước khi chết có thể nhìn được đó ...


Bạn đã thêm thành công

Radio đã có trong playlist của bạn

Chọn playlist hoặc tạo mới
  • Bạn chưa có playlist mới nào !

Mười ngày sau khi trở về nhà.

 

Vụ mất tích bí ẩn của hơn mười người đã bắt đầu rục rịch lan truyền. Và kẻ bị quy kết liên quan nhiều nhất chính là Mạnh, những vụ điều tra của cảnh sát đã đưa Mạnh ra vành móng ngựa. Thế nhưng cho dù có dùng cách nào, thì Mạnh cũng không hé răng nửa lời. Chỉ là một vụ tạm giam tạm thời, để truy tìm những đứa trẻ.

 

Ngồi trong gian nhà lao, Mạnh nghĩ về những tội ác mình đã gây ra mà còn cảm thấy bản thân bị dằn vặt gấp nhiều lần so với việc bị mụ già kia ám ảnh.

 

Anh xin cán bộ trại tạm giam những đầu sách kinh phật, đọc qua ngày để muốn tâm được xám hối.

 

Sau hôm ấy vợ của Mạnh vào thăm, trách anh hết nước:

 

- Anh nói thật đi, anh mang con bé đi đâu? Tại sao anh không nói một lời, có phải anh đã giết bọn trẻ và con bé rồi không? Con bé đáng thương thì có tội tình gì, một người cha như anh tại sao lại có thể tàn độc được như thế. Đồ cầm thú...

 

Vợ anh khóc, anh cũng khóc. Nhưng anh chẳng thể giải thích được chuyện này, vì có nói ra thì cũng không ai tin. Rằng anh không giết người, anh chỉ bỏ chúng ở lại đó, trên con đường của âm phủ...

 

Thêm một thời gian nữa, ngày ngày Mạnh đọc kinh phật nên cảm thấy lương tâm bị dằn vặt đã vơi đi nhiều. Cảm giác tội lỗi đã không còn ám ảnh quá lâu sau khi anh trở về cuộc sống bình thường.

 

Vì không có bằng chứng nào thuyết phục để luận tội, Mạnh được cho về nhà và quản thúc tại gia.

 

Vợ anh thì từ đó đã từ mặt anh, đem đứa con út bỏ ra sống riêng. Trong căn nhà biệt thự rộng lớn mà Mạnh tích cóp cả đời để xây lên, giờ chỉ có mỗi mình anh.

 

Giờ đây, trong âm thanh rả rích của thứ côn trùng, Mạnh không còn cảm thấy mình yêu thiên nhiên như khi xưa nữa, mà anh chỉ cảm thấy ghét cay ghét đắng chúng, giống như là một thứ vật gì đó cũ rích tởm lợm, ám ảnh chán ghét đến buồn nôn. Một gia đình hạnh phúc, giờ tan vỡ, một người cha hiền từ thành một kẻ cầm thú. Vì sao anh lại mắc phải một chuyện như vậy. Sau nhiều tháng dằn vặt, Mạnh bắt đầu tuy tìm ngọn nghành lý do trong những cuốn kinh phật mà anh sưu tầm được để xám hối.

 

Những cuốn kinh phật ngoài chuyện hướng thiện cho người ta, thì nó cũng có chỉ ra tên của các loài quỷ để tránh xa.

 

Và trong đó, có một loài quỷ liên quan đến sự trừng phạt, sẽ xuất hiện để trừng phạt những kẻ bội tín. Một yêu tinh canh cửa địa ngục, trừng phạt tội ác kẻ bội tín bằng cách tống khứ kẻ đó vào con đường vô tận – Hoàng tuyền lộ. Và bắt kẻ đó phải trao đổi khế ước với nó...

 

Nhưng kẻ đó cho dù trao đổi xong khế ước đi chăng nữa, cuối cùng cũng chỉ có thể phát hiện ra sự việc không thể chấm dứt, và rằng con yêu tinh đó là một kẻ lừa lọc. Không sớm thì muộn, sau cú lừa, con yêu tinh sẽ một lần nữa tái xuất hiện, đòi hết điều kiện này đến điều kiện khác. Cho đến khi kẻ bội tín không còn bất cứ thứ gì trong tay, dù là người thân hay gia sản thì đều trở nên tiêu tán hết. Cách duy nhất để chấm dứt ác mộng ấy, chỉ có thể là cái chết...

 

 

Mạnh đọc xong những dòng kinh nhắc đến loài quỷ này, liền thẫn thờ quỳ sụp xuống. Luật nhân quả là có thực, và kẻ bội tín sẽ bị sứ giả của diêm la vương trừng phạt.

 

Mạnh đã bội tín với ông Hậu, với cậu Thân, vơi tất cả những người đã chết trên đèo cả thân thiết. Những lý do bội tín thì kể ra nhiều không kể xiết, nhưng chung quy cũng là vì một tội ác phải trả giá khi Mạnh đã sống và làm người không ngay thẳng.

 

Con đường Hoàng tuyền lộ xuất hiện, vốn dĩ chỉ là một thứ đáng phải xuất hiện trong cuộc đời của Mạnh mà thôi. Đó là một sự trừng phạt, và giờ đây sự trừng phạt còn tăng lên gấp bội khi Mạnh đã chính tay dán tiếp hại chết nhiều người hơn nữa, trong đó có cả con gái của anh.

 

Buông tờ kinh phật xuống mặt bàn, Mạnh thẫn thờ nhìn ra ngoài vườn cây như một con người mất hồn.

 

Đúng lúc ấy, Mạnh liền có một loại cảm giác bất an bao chùm. Ngoài vườn cây một bóng người đen đúa chùm kín mặt đã lẳng lặng ngồi nhìn Mạnh ở đó từ rất lâu rồi.

 

Mạnh vừa nhìn thấy bóng người ấy, đã lập tức nhận ra ngay, người đó chính là mụ già trước đó. Lời kinh phật nói quả không có sai, sự trừng phạt sẽ không dừng lại. Yêu tinh vẫn tiếp tục xuất hiện...

 

Chớp mắt thêm một lần nữa, bóng người lại biến mất như chưa từng tồn tại. Mụ yêu tinh đó quả thật là một kẻ trơ trẽn, và là một con quỷ gian ngoan lừa lọc.

 

Mạnh đứng phắt dậy, anh không thể tiếp tục cam chịu cuộc sống như vậy thêm nữa. Kết thúc sinh mạng này, cũng đồng nghĩa với việc kết thúc cơn ác mộng. Trả giá cho sự bội tín và trả lại món nợ cho những người mà anh đã gây ra tội lỗi.

 

Mạnh vùng xuống bếp lấy mớ dây thừng, quăng lên chằng vô cái lan can tầng hai. Thò xuống một đoạn dây thừng lủng lẳng trên cao. Mạnh đã quyết định thắt cổ tự tử, chấm dứt sinh mạng của mình.

 

Anh thò đầu vô cái thòng lòng, miệng gào lên:

 

- Con quỷ chết tiệt, mày hại gia đình tao tan cửa nát nhà. Vậy thì tao chết đi để xem mày có thể làm được gì?

 

Nói xong, Mạnh định đạp cái ghế để tự tử luôn. Nhưng ở trong sâu thẳm con người của Mạnh, vẫn luôn tồn tại nỗi sợ hãi cái chết. Chính vì Mạnh sợ hãi cái chết, nên mới đánh đổi tính mạng con gái mình, vì sợ hãi cái chết mà tự thân đưa nó đến quỷ môn quan. Mạnh dùng dằng một lúc mà chẳng thể nào tự làm được, sau cùng Mạnh ngừng kiễng chân, chuẩn bị từ từ rút đầu ra khỏi cái thòng lọng. Vừa rồi chỉ là suy nghĩ lúc nóng nảy, Mạnh vẫn còn rất sợ chết.

 

Nhưng chính cái phút giây anh ngửa cổ định rút đầu ra khỏi cái dây thòng lòng ấy. Thì thình lình cái mặt tởm lởm của mụ già và thân người của mụ lủng lẳng đu trên sợi dây. Mạnh giật mình liền ngã chới với, quơ loạn đổ cái ghế chống dưới chân. Cái thòng lòng được dịp liền mau lẹ thít chặt vô cổ Mạnh. Một cảm giác nghẹt thở bao chùm, cái chết đã dần lan tràn đến.

 

Trong bóng đêm, gương mặt đung đưa gắn liền với thân người gầy trơ xương đang bám vô sợi dây thừng. Gương mặt mờ mịt dần dần lồ lộ rõ khiến Mạnh trước khi chết có thể nhìn được đó lại ai. Tim Mạnh thắt lại, cảm giác co thắt muốn vỡ tung, mạch máu bị dồn nén đến vỡ tan. Mạnh đã chết vì nhồi máu cơ tim, trước khi chết vì bị dây thừng làm nghẹt thở.

 

Cái khuôn mặt lồ lộ mà Mạnh nhìn thấy ấy, hóa ra không phải là của mụ già kia, mà lại là của Thu Quyên, con gái của anh...

 

Gió thổi những trang kinh phật, trang tiếp theo được lật qua, lộ ra những dòng chữ vàng chói: "Món quà được lựa chọn, vốn dĩ chính là yêu tinh..."

 

---------

 

Tác giả: Ngạ Quỷ

 

Thực hiện chương trình: Nhím Xù nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Chưa có bình luận