Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 3

Thể hiện : Phương Hiền
Tác giả : truyenngan.com
07-11-2019
  0   598

Trong chiếc hộp, có một xấp giấy, không phải thư tay mà là những tờ giấy được giật ra từ sách giáo khoa, màu đã ố vàng. Trên mỗi tờ giấy đều có nét chữ của Yên để lại. Yên có thói quen trong lúc ngồi đọc sách hoặc học bài, thường ghi chép lại một vài điều vụn vặt chớp qua trong nháy mắt vào sau những trang sách cuối cùng. Yên bảo: "Một vài năm sau, vô tình lật lại một quyển sách nào đó đã cũ và lấm lem bụi bặm bỗng dưng thấy đâu đó những cảm xúc rụng rơi, thoáng qua trong đời, cảm giác ấy thật tuyệt, như thể bạn đang được sống lại một khoảnh khắc rất ngắn của ngày hôm qua vậy". Nhưng bao giờ viết xong, Yên cũng xé chúng ra và cất ngay đi, khiến tôi chưa một lần có cơ hội xem qua. Cớ gì nhiều năm sau, cô lại gửi chúng cho tôi? Tôi nhấc tờ giấy đầu tiên lên, đưa lại gần ánh sáng, nheo nheo mắt đọc.

 

 

 

 

"Ngày 30/9/20..., thời điểm ấy, trời bắt đầu vào thu. Từ cửa lớp học nhìn ra có thể thấy màu vàng biếc mắt của những chùm hoa keo lá tràm run nhẹ trong gió, thở ra mùi thơm thanh an và khiết lành, tản mản trong không gian mà phải thính mũi lắm mới cảm nhận được. Bất giác nhớ lại, hồi hôm, trong giờ học ngữ văn, khi cô giáo yêu cầu đọc diễn cảm một bài thơ em yêu thích, người con trai ấy đứng chếch chiều nắng, cất giọng đọc bài thơ Mùa lá rụng bằng tiếng Nga. Giọng cậu ấy thật tuyệt, trong trẻo như tiếng mưa rơi đầu mùa hạ".

 

Phảng phất như thời gian đảo ngược, tôi ngỡ mình vẫn đang đứng trong lớp học ở trường cấp hai, vào một buổi chiều hoàng hôn, trời vàng sậm, đọc một bài thơ mà ông nội dạy tôi từ hồi ông còn sống vẫn thường hay mơ tưởng về nước Nga, về mối tình đầu đã theo mùa lá rụng đi mãi của ông. Bất giác những trang giấy mỏng dính trên tay, trở nên quá đỗi nặng nề.

 

"Ngày đổi chỗ, tôi cầm một cọng cỏ bốn lá (thực ra ban đầu nó chỉ có ba lá, tôi cố tình xé một cánh ra làm bốn) cầu mong cô giáo sẽ xếp cậu ấy ngồi cùng tôi, không ngờ lại thành sự thực. Tôi bối rối không biết làm cách nào để bắt chuyện với cậu ấy. Cuối cùng chọn cách ngu ngốc nhất, vẽ một đường phấn chia đôi cái bàn, còn gân cổ cấm cậu ấy lấn sang. Vào năm mười ba tuổi, đứng trước mặt người con trai mình yêu thích, tôi chưa biết làm điệu, chưa biết thẹn thùng, mà luôn cố tỏ ra hung dữ và đanh đá, để cậu ấy nhớ đến mình. Khi ấy cũng biết rằng ấn tượng đầu đời rất quan trọng, nhưng lại chẳng biết làm cách nào để trang trí cho nó trở nên thật đẹp đẽ".

 

 

 

"Trong lớp tất cả mọi người đều nói, tôi và Nguyên là một đôi. Đến nỗi tôi cũng từng tin là cậu ấy thích mình thật. Nhưng khi nhìn vào mắt cậu ấy, tôi chỉ thấy một đáy hồ phẳng lặng. Song, được làm bạn với cậu ấy thôi cũng đủ hạnh phúc lắm rồi. Khoảnh khắc vui vẻ nhất là khi được cùng cậu ấy thì thầm những lời không ai hiểu, chia sẻ với nhau những bí mật và niềm vui chẳng ai hay".

 

"Trong toán học, tập hợp gồm tất cả các số nguyên thường được ký hiệu bằng chữ Z in đậm, (hoặc ). Đó là viết tắt của Zahlen (có nghĩa "số" trong tiếng Đức).Tôi quyết định đặt biệt danh cho Nguyên là Z, tên cậu hóa ra lại là một loại số học. Cứ mỗi lần dính đến toán là tôi lại đau đầu, thảo nào cậu chính là cơn đau đầu tê tâm liệt phế của tôi".

 

Khi tôi đọc đến trang giấy này, ngoài cửa sổ những tia nắng hiếm hoi đầu tiên của mùa đông đang nhảy nhót trên nhành lan dendro tím treo lơ lửng trên ban công. Trước đây tôi nghĩ, nếu những giờ ra chơi dài thêm một chút nữa thì tốt biết mấy. Sau đó lại nghĩ, giá như đừng có giờ ra chơi thì tốt hơn, nếu thế tôi sẽ không phải lặng lẽ nhìn bóng lưng Yên, nếu thế tôi sẽ không có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với cô ấy. Khoảng cách giữa chúng tôi sẽ vẫn xa vời đến mức một ngày nào đó âm thầm mà quên được nhau, chứ không phải là kéo lại gần nhau trong một mối quan hệ dùng dằng chẳng thể tiến cũng chẳng thể lui. Vì sao khi ấy chúng tôi không nhận ra tình cảm dành cho nhau? Là vì cả hai che giấu quá giỏi, hay là vì khi còn trẻ đơn thuần thích một người sẽ không cần hồi đáp, thích chỉ là thích thôi, là chuyện của một người vậy là đủ. Chỉ có lớn lên ta mới đòi hỏi nhiều thứ hơn chăng, đòi hỏi yêu và phải được yêu, nên chẳng thể dễ dàng chấp nhận lạc mất nhau giữa lúc còn yêu thương đến muôn lần.

 

"Tôi bị gọi là "cô gái số ba". Cái biệt danh này rồi đây sẽ đi theo tôi đến suốt cuộc đời. Có nhiều cách để chờ đợi một người. Có kẻ chốn vào nỗi cô đơn, phong bế trái tim mình. Có kẻ kiếm đại một ai đó để yêu cho đỡ buồn. Còn tôi, có lẽ tôi hơi ích kỉ chăng, tôi chỉ muốn thử cho mình thêm một cơ hội, xem xem liệu ngoài cậu ấy ra, tôi còn có thể yêu ai khác hay không. Tôi đặt ra giới hạn ba tháng, ba tháng nếu trái tim tôi đổi thay, tôi sẽ toàn tâm toàn ý yêu thương người đó,và quên cậu ấy. Nhưng có lẽ ba tháng là quá ngắn để quên một người và yêu một người mới. Hoặc là ngay từ khi lựa chọn giới hạn này, tôi đã không nỡ buông tay chính mình".

 

 

 

Trang giấy tiếp theo hơi nhàu, và liên tục bị dập xóa, phải cố gắng lắm tôi mới dịch được nguyên văn từng câu một:

 

"Nguyên nói:"Mình yêu rồi Yên ạ!". Cảm giác lúc ấy thực khó lòng diễn tả nổi,hóa ra trưởng thành chỉ khiến chúng ta ngày một rời xa nhau.Tặng cậu ấy một bông hồng xanh, nhưng không nói một ý nghĩa khác của loài hoa này là tượng trưng cho giấc mơ vĩnh viễn không thể thành hiện thực".

 

"Tình yêu đơn phương cũng giống như một ngọn nến đơn độc cháy trong đêm. Đôi khi, chúng ta cố gắng duy trì nó bằng sự cố chấp – Cố chấp khi không thể có được một thứ mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ ánh sáng cuối cùng cũng vụt tắt, ngay đến sợi bấc cũng hóa thành tro bụi. Ta buộc phải buông tay, không phải vì đã hết yêu mà vì không còn đủ sức để chờ đợi".

 

Tôi hèn nhát đến mức không dám đọc nốt những trang giấy còn lại, hoặc là, không muốn nhìn thấy những lời giã biệt của Yên dành cho tôi, cũng như tôi đã lãng quên cô trong ngần ấy những năm tháng mỏi mòn chờ đợi. Từ lúc là tất cả trong trái tim một ai đó, đến khi chỉ còn là một phần, một góc nhỏ trong cuộc đời họ, sự thật ấy sao vẫn quá đỗi đắng cay. Tôi những muốn bật ngay dậy, lao ra khỏi nhà và chạy đến tìm Yên, và quả thực tôi đã làm thế. Nhưng khi tra chìa khóa vào ổ, tôi lại tự hỏi mình: Tôi sẽ phải nói với cô ấy điều gì đây? Nói rằng thực ra tớ cũng thích bạn ư? Thích từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, không hơn không kém bạn một ngày. Nhưng để làm gì? Để được gì? Khi cô ấy đã tìm được bến đỗ bình an cho đời mình. Cuối cùng tôi quay vào nhà, xếp lại những trang giấy gọn gàng, vuốt ve những nếp gấp, những vệt nhăn nheo. Hãy để những tiếc nuối này cho mình tôi đi, tôi nghĩ thế, và bỗng nhiên tôi lại phảng phất thấy được bóng lưng gầy gò của Yên và màu xanh biếc mắt của chiếc áo đồng phục, khiến cô như mặt sau của một chiếc lá non đang đu đưa trong gió. Nếu được, tôi thật sự hi vọng Yên luôn hạnh phúc, tôi chỉ mong cô được hạnh phúc mà thôi, dẫu tôi còn thương đến muôn lần.

 

 

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 3

Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết nhiệt tình tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời chân thành mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 2

Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết nhiệt tình tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời chân thành mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 1

Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết nhiệt tình tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời chân thành mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Không hẹn trước để yêu - Phần 2

Nhưng tôi cũng không hề biết rằng trong cuộc đời muôn hình vạn trạng này, ngôi sao không hẹn trước ngày để rụng, cánh hoa không hẹn trước ngày để rơi, cơn gió không hẹn trước ngày thành bão tố và trái tim tôi, không hẹn trước ngày để yêu...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Không hẹn trước để yêu - Phần 1

Nhưng tôi cũng không hề biết rằng trong cuộc đời muôn hình vạn trạng này, ngôi sao không hẹn trước ngày để rụng, cánh hoa không hẹn trước ngày để rơi, cơn gió không hẹn trước ngày thành bão tố và trái tim tôi, không hẹn trước ngày để yêu...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Khanh Bui

Có những người đã từng yêu nhau như thế

Có một sự thật là hình như chúng tôi chưa bao giờ nói yêu nhau. Tôi không hỏi về quá khứ của anh, anh cũng chưa một lần hỏi rằng tôi đã từng yêu những ai trước đó.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Quách Thái Di

Em sẽ thôi ngoái đầu nhìn lại...

Cậu bạn có nụ cười như nắng – từ nay tôi sẽ phải quên đi và sẽ thôi ngoái đầu nhìn lại. Nhắm mắt, vẫy tay tạm biệt, tôi thì thầm. "Chào nhé, mối tình đầu của tớ!"

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Pipi Tất Màu

Đôi khi, tình yêu chỉ là chuyện của một người...

Em vẫn yêu anh nhiều. Nhưng... Tình yêu, đôi khi chỉ là chuyện của một người.

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Guu

Hãy yêu em một tình yêu bình yên được không?

“Yêu” là một thứ cảm xúc đẹp đẽ và thiêng liêng lắm, nhưng đôi khi, nó làm con người ta phải sợ. Sợ phải chia xa, sợ thất tình, sợ đến ngày phai nhạt và sợ trái tim sẽ hằn lên những vết trầy xước.

Giọng đọc: MC. Phương Hiền
Tác giả: VOV

Kết nối yêu thương: Mong ước ngày trở về

Cứ thức khuya là thấy buồn mênh mông. Muốn để lại gì đó cho tháng mười, mong cho tháng 11 sẽ ít nỗi buồn hơn. Một tháng 10 đã sắp đi qua, gửi lại cho ta sự hoài cảm nhẹ nhàng, trong một trời rời rợi nhớ. Tạm biệt nhé...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Afamily

Từ Rằm tháng 10 đến hết năm, 3 con giáp nhờ hồng phúc tề thiên mà cuộc sống thăng hoa rực rỡ, cuối năm tình tiền thập toàn thập mỹ

Trong năm Kỷ Hợi 2019 này, nhiều con giáp đã phải đối mặt với sóng gió, thử thách, bên cạnh đó cũng có những con giáp gặp được nhiều may mắn, cụ thể là 3 con giáp sau đây.

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Guu

Đàn ông chưa có sự nghiệp trong tay đừng bắt người phụ nữ phải chờ mình.

Chẳng có cô gái nào ngốc nghếch tự đặt bản thân mình vào canh bạc thắng thua và không có cái kết tốt đẹp cả đâu. Bởi dù sao thì suy cho cùng chẳng phải mọi thứ đều trả giá bằng thanh xuân của cô ấy ư?

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 3

Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết nhiệt tình tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời chân thành mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Afamily

Phụ nữ thuộc 3 con giáp này càng có tiền càng hào phóng, bên ngoài lạnh lùng bên trong tình cảm, cả đời luôn có quý nhân phù trợ

Trong số 12 con giáp, có 3 con giáp trời sinh là người vốn giàu có, bên cạnh đó họ còn sở hữu tính cách hào sảng, càng có tiền lại càng sống thoải mái nên cả đời gặp những điều tốt lành.

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: vnwriter.net

8 hố lớn trong đời con người đang tự đào để chôn mình, hãy tỉnh táo để không mất mạng!

Cuộc sống có không ít cạm bẫy và nhiều khi, không phải ai khác mà chính chúng ta tự đẩy mình xuống dưới. Bạn đã bao giờ rơi vào những tình huống như thế?

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Guu

Đừng lãng phí thanh xuân vì một người không xứng đáng

Con gái à, chia tay thì đúng là kết thúc nhưng nó không phải là kết thúc hoàn toàn rằng sau này bản thân sẽ không yêu thương thêm nữa mà kết thúc chính là mở ra một cái bắt đầu mới, vậy nên hãy cứ thản nhiên mà sống...

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage