Giọng đọc: Titi  
Tác giả: Huy Hải

Mùa đông là những ngày em được bàn tay anh ủ ấm, được anh quàng cho chiếc khăn len ấm sực và mang đầy ắp hơi ấm của anh. Nhưng giờ, mọi thứ cũng chỉ còn là những nỗi nhớ, chỉ là ...


Bạn đã thêm thành công

Radio đã có trong playlist của bạn

Chọn playlist hoặc tạo mới
  • Bạn chưa có playlist mới nào !



Mùa đông có lẽ là mùa mà cá nhân em thấy thích nhất, nó dễ chịu, lạnh lẽo như cái tâm hồn khó ưa nơi em. Anh nhỉ! Mùa đông là những ngày em được bàn tay anh ủ ấm, được anh quàng cho chiếc khăn len ấm sực và mang đầy ắp hơi ấm của anh. Nhưng giờ, mọi thứ cũng chỉ còn là những nỗi nhớ, chỉ là những giọt buồn của những ngày tháng không anh.

 

 

Mùa đông từng là mùa mà em được ôm anh trên chiếc xe máy của hai đứa, vi vu trên đường phố và ngạo nghễ ngắm nhìn những kẻ cô đơn còn sót lại của thế gian ở những con phố chúng ta dạo qua. Và em đã từng nghĩ em sẽ không bao giờ phải ở trong hoàn cảnh của những con người đó, chẳng bao giờ mùa đông của em sẽ đặc quánh mùi lạnh lẽo, nhưng giờ cái vị buốt lạnh đó như đang thấm vào từng tế bào, từng ngóc ngách của trái tim em vì sự trống vắng, vì thiếu đi hơi ấm, bờ vai của anh. Quá khứ lúc này mang trên mình cái chất màu xỉn xỉn, cái thứ màu sắc cũ kĩ mà chúng ta vẫn thường gán mác kỷ niệm, cái kỷ niệm đau thương chẳng muốn nhớ lại, khổ nỗi chẳng đừng được.

 

Đi giữa dòng người tấp nập, em vẫn thấy mình xa lạ, em không thuộc về nơi này hay nói đúng hơn là vì nơi này không có anh - người em đã từng... Em đã từng không tin vào cái gọi là duyên phận cho đến khi nó mang anh đến bên cuộc đời em rồi lại đem anh đi một cách bất ngờ. Em hoang mang giữa cái ngã ba của số phận, trái tim em rộn lên những nỗi niềm chênh vênh vô hướng, không biết nên rẽ sang trái hay sang phải hay cứ tiếp tục tiến lên phía trước một cách mơ hồ, chẳng định hướng vào đâu khi tìm mãi mà không có lấy một biển chỉ đường để em biết mình nên tiếp tục bước đi hay dừng lại.

 

 

Tháng ngày chưa gặp anh, cuộc sống của em thật tẻ nhạt, khi anh đến, mang theo những dư vị lạ lẫm, vị nhớ thấm đẫm những ngày vắng anh, vị ngọt của những câu chuyện cười anh hay kể, vị ấm của đôi tay rắn chắc nơi anh và hơn cả đó là vị hạnh phúc của một tình yêu ngắn ngủi. Nhưng bây giờ thì sao?

 

Anh đi để lại những ngày hè oi ả với nắng rát mặt, mùa đông xám xịt với những cơn mưa buốt lạnh, mùa xuân đã chẳng còn tươi mới. Cuộc sống đầy màu sắc khi có anh giờ đây ngập tràn trong cái màu đen nhờ nhờ của nỗi đau và đặc quánh những cô đơn đắng ngắt. Không phải em chưa từng chia tay ai nhưng em thực sự chẳng hiểu nổi tại sao anh lại có sức ảnh hưởng quá lớn với em nhiều đến thế, dù đã có vô số lần em tự nhắc nhở mình là phải quên anh, quên đi những ký ức về anh, cho dù anh đã ở lại trong dòng ký ức của em như một toà thành vững chãi chẳng thể lay chuyển.

 

Tất cả những thứ tình cảm đó giữa chúng ta bây giờ dường như chỉ còn được lấp đầy bởi những khoảng trống của lớp bụi thời gian vô hình mà em không sao xoá đi được cũng như việc em chưa bao giờ hiểu được trái tim anh vậy.

 

 

Có lẽ em chỉ là một kẻ ngốc luôn dối lòng về một thứ tình cảm bền vững nơi anh.

 

Có lẽ chúng ta sinh ra chỉ để làm hai đường thẳng cắt nhau, chỉ gặp nhau một và chỉ duy nhất một lần để rồi mãi mãi không bao giờ quay lại.

 

Và, có lẽ em đã tự ru ngủ mình bởi một giấc mơ chẳng hề có thực và ừ thì giấc mơ dài nào chẳng phải thức dậy.Nếu chúng ta sinh ra đã không là của nhau, thôi thì hãy bỏ mặc cho số phận sắp đặt, còn anh hãy nhớ về em, em của một thời dại dột, ngờ nghệch nhưng luôn yêu anh.Vì trái đất tròn vậy nên sẽ có một ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau, có thể sẽ là trong một quán coffee ở một thành phố chúng ta đã cũng hứa sẽ đến, cũng có thể chúng ta sẽ gặp nhau trên đường phố tấp nập ở một con đường chẳng quen để rồi âm thầm lặng lẽ bước qua nhau như những người lạ - đã từng quen. Và biết đâu, cái thứ tình cảm trong em dành cho anh cuối cùng cũng đã cạn, những cuộn phim ký ức về anh cũng đến lúc kết thúc.

 

Em và anh đã là chuyện quá khứ, chỉ có vậy thôi nhưng chúng ta cũng đã từng xuất hiện bên cuộc đời nhau như một cơn mưa rào giữa trời hạ oi nóng, hay như một đốm lửa nhỏ giữa trời đông giá rét và ừ thì ít ra chúng ta cũng đã sưởi ấm cho nhau, cũng đã tưới mát cho cuộc đời nhau thêm nhiều dư vị.

 

Và rồi, em cũng sẽ ổn thôi.
Và rồi, anh cũng sẽ ổn thôi.
Và, ừ thì chúng ta rồi cũng sẽ ổn thôi!

 

------------------------

 

Tác giả: Huy Hải

Thực hiện: TiTi - Radiome Nối dài yêu thương

 

Chưa có bình luận