Hôm nay tớ lấy chồng, cậu có thấy tiếc không?

Thể hiện : Hà Diễm
07-10-2018
  0   1131

Hôm nay bạn ấy lấy chồng!

 


Mình và bạn ấy là bạn cấp II. Lớp 9 bạn ấy chuyển tới học tại lớp mình vì bố mẹ bạn ấy chuyển công tác lên đây... Lần đầu tiên gặp đã thích bạn ấy rồi. Cô sắp xếp bạn ấy ngồi cạnh mình vì mình là con trai, tính cởi mở, bạn ấy lại hơi nhút nhát nên cho ngồi cạnh mình dễ làm quen với các bạn. Mình là người giúp bạn ấy làm quen với các bạn trong lớp, giúp bạn ấy làm quen với thầy cô, cũng là người giới thiệu đủ chỗ ăn vặt, chỗ chơi ở thành phố. Hồi đó cảm giác thích thích vì thấy bạn ấy duyên... mà cũng ko biết có phải yêu ko vì ko biết phân biệt yêu với thích là như nào? Trẻ con mà.

 

Lên cấp III cả hai đứa đỗ chuyên, mình chuyên toán, bạn ấy chuyên anh. Hai đứa vẫn hay đi và về trên một cung đường, vẫn thói quen như cấp II, thi thoảng có thời gian thì hai đứa đi ăn vặt vì học chuyên vất vả lắm, ngoài học ở lớp còn phải học thêm ở trường, ở nhà để thi chuyên, bố mẹ bạn ấy cũng khắt khe lắm nên là đi học xong phải về nhà ngay... ko đi chơi la cà. Mà hồi đó tuổi dậy thì, bắt đầu biết yêu...biết nhớ. Nhớ lại cảm giác hồi đó cứ khoảng một, hai ngày mà ko gặp nhau lại thấy nhớ bạn ấy, ko biết bạn ấy nhớ mình ko? Chính vì ko biết nên cũng chẳng dám nói, một phần cũng thấy kiểu "Ôi thế này là đc rồi mà, mình thích bạn ấy là được chứ chắc gì bạn ấy thích mình, nói ra có khi hai đứa chẳng chơi được với nhau nữa!"

 

 

Lên đại học, hai đứa học cùng trường đại học, cùng khóa, chỉ khác khoa. Cùng quê, cùng trường, lại còn cùng chơi với nhau nữa nên giúp đỡ nhau cũng nhiều. Hồi mới đi học, mình giúp bạn ấy đi tìm nhà trọ nhưng sang năm 2 thì bố mẹ bạn ấy mua nhà chung cư cho bạn ấy thuận tiện việc học và làm trên này, thời gian mới đầu hai đứa cũng nhiều lạ lẫm, đi đường thì hay lạc đường rồi thấy trên này cái gì cũng đắt, tất nhiên vẫn có nhiều thứ rẻ nhưng mãi sau mới biết. Rồi bị lừa, lừa kiểu đóng phí gia sư này, đóng phí tìm việc này, đóng phí tìm nhà trọ...v..v...còn suýt nữa thì dính vào đa cấp.

 

Mình nhớ có lần mình ốm, bạn ấy còn sang chăm mình, lúc đó cảm động lắm. Sau lần ấy thì nhận ra một sự thật rằng, mình đã yêu bạn ấy. Nhưng lúc đó mình có hai vấn đề rõ ràng... một là mình sợ tỏ tình thì hai đứa sẽ ko chơi với nhau, hai là có lẽ bạn ấy cũng nhận ra một điều rõ ràng là mình thích bạn ấy nhưng bạn ấy ko hề bật đèn xanh, ba là gia đình mình với gia đình bạn ấy ko hợp, bố mẹ bạn ấy rất giỏi và giàu, gia đình mình thì bố mẹ làm công nhân, lương ba cọc ba đồng, đến bản thân mình còn phải đi làm thêm để đỡ lấy tiền học tập trên này... đâu có được mua nhà, lo mọi thứ, cả xe cộ như bạn ấy... thế là hai đứa cứ vậy thôi. Mình cũng tự hứa với bản thân là phải cố gắng chứng minh cho bạn ấy thấy mình có thể sẽ là người đàn ông của bạn ấy và chứng minh cho cả bố mẹ bạn ấy nữa...

 


Ra trường, với tấm bằng giỏi, thành tích hoạt động cũng tốt, bạn ấy thi tuyển vào 1 cơ quan nhà nước và đỗ còn mình thì làm một công ty ngoài... Mình vẫn cố gắng từng ngày và hai đứa vẫn chơi với nhau như vậy. Đến khi ra trường một năm, sau một thời gian hai đứa vùi đầu vào công việc và bạn ấy đi học thêm văn bằng 2, hai đứa ít gặp nhau thì bạn ấy khoe với mình là có người yêu. Mình lúc đó kiểu vừa vui vừa buồn. Vui vì bạn ấy hạnh phúc nhưng buồn vì mình là người cũng thích và yêu bạn ấy.

 

Lúc đó nói thật mình cũng nghĩ hơi xấu bụng là "có mấy ai yêu rồi cưới mối tình đầu luôn đâu mà, chắc chia tay sớm thôi!" Lúc ấy mình nghĩ, thực sự đến lúc ấy rồi, chơi với nhau bao nhiêu năm, nếu bạn ấy có thích mình thì chắc bạn ấy cũng nói ra rồi…

 

 

Nhưng rồi thời gian trôi qua, một năm, hai năm rồi ba năm... tình yêu của bạn ấy ngày một bền chặt hơn, công ăn việc làm ổn, thu nhập ổn, còn mình thì vẫn vậy, vẫn đi làm, cũng mới học cao học được một năm, lương cũng gọi là cao nhưng chẳng là gì so với bạn ấy và người yêu... Những gì mình nghĩ khi xưa đến lúc này bị lung lay, mình sợ bạn ấy lấy chồng mất mà ko đợi mình. Và rồi chuyện ấy cũng đến.

 

Một ngày đầu tháng 9 bạn ấy gọi mình thông báo tháng sau sẽ lấy chồng. Mình có chút bất ngờ, nhưng cũng ngậm ngùi nói lời chúc mừng, xong bạn ấy lại hỏi mình: “Cậu có thấy tiếc ko?”

 

Ừ, mình có tiếc không?

 

Từ ngày hôm ấy, hai đứa cũng chẳng nói chuyện với nhau vì bạn ấy bận đủ mọi việc từ công việc đến cưới xin, cách đây 1 tuần bạn ấy gửi thiệp cưới cho mình và mình cũng chỉ cười rồi nhận thiệp, cũng ko quên chúc mừng cho bạn ấy.

 

 

 

Và ngày hôm nay, mình ngồi đây, chính thức bạn ấy là cô dâu, chồng bạn ấy nhìn mặc vest chú rể cũng phong độ lắm. Bạn ấy thì mặc chiếc váy cô dâu xinh xắn, xinh như ngày đầu tiên mình thấy bạn ấy vào lớp mình hồi lớp 9…

 


Hôm nay, bạn ấy lấy chồng!

 

Các bạn thân mến, đã bao giờ bạn rơi vào hoàn cảnh ấy chưa? Khi mà bạn nhận ra, cũng có ngày thanh xuân mà mình ngỡ sẽ giữ mãi trong tay cuối cùng cũng rời xa bạn. Nếu bạn là chàng trai trong câu chuyện này, bạn có tiếc không? Có phải là sẽ có hàng ngàn câu “Giá như” được thốt ra: Giá như ngày ấy mình thổ lộ, giá như ngày ấy mình dũng cảm hơn một chút, giá như cô ấy không vội, giá như hiểu được lòng nhau. Radiome nghĩ, trong câu chuyện này, cô gái thực ra cũng đã từng mong đợi, cũng đã hi vọng. Mong đợi một lời bày tỏ từ chàng trai, mong đợi suốt 3 năm, cho đến một ngày không đợi được nữa. Có lẽ đây mới là điều gây nuối tiếc nhất trong câu chuyện này.

 

Radiome mong rằng, câu chuyện này sẽ giúp các bạn nhận ra được bài học, rằng trong cuộc đời này chẳng ai chờ đợi ai mãi mãi. Nếu chúng ta không biết nắm bắt cơ hội, mọi thứ ở lại sẽ chỉ còn là sự nuối tiếc mà thôi.

 

 

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Sưu tầm

Anh lấy vợ rồi, em cũng hạnh phúc đây...

Trước đây chia tay cứ nghĩ thế là từ nay không mong ngóng, nhớ nhung gì nữa, ai yêu ai cũng không liên quan gì đến nhau. Nhưng rồi đến một ngày biết tin anh lấy vợ, lòng sao buồn và hẫng hụt nhiều đến thế

Tác giả: Guu

Chúng ta không dưng bắt gặp nhau giữa thế gian hơn 7 tỷ người...

Nếu bạn hỏi nhân duyên có thật không, tôi sẽ trả lời một cách chắn chắn rằng “có”. Khi đi ngoài đường, chúng ta vô tình đụng trúng một người, đó cũng gọi là duyên. Nhưng duyên đó chỉ tồn tại ngắn ngủi, lướt qua đời nhau rồi nhẹ nhàng...

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Hải Đường

Nếu có buông tay, xin anh hãy buông thật chậm

Nhiều khi chúng ta cứ cố chấp chạy theo một tình yêu dù biết nó chẳng thuộc về mình, dù biết sẽ tổn thương.

Tác giả: Sưu tầm

Đàn bà chỉ hạnh phúc khi không quanh quẩn buồn phiền vì đàn ông

Là phụ nữ, đừng bao giờ xem đàn ông là tất cả của cuộc đời mình. Bởi khi họ rời đi, bạn sẽ rất chật vật và đau thương.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Nguyễn Thủy Tiên

Anh vẫn là chàng trai năm ấy, chỉ là không còn hình dáng của em

Chuyện tình giữa em và anh thực chất ngày bắt đầu đã biết không có kết quả viên mãn. Chẳng qua là do chúng mình quá cố chấp, mà không chấp nhận buông tay nhau ra thôi.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Trinh Leng Keng

Có đôi khi cũng muốn được là riêng, là duy nhất của ai đó trong đời

Tôi không muốn mình tiếp tục phải gồng mình lên mạnh mẽ nữa đâu, bởi tôi nghĩ tôi đã mạnh mẽ đủ rồi.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Mai Phan

Có những người buộc phải quên trong cuộc đời này. Bắt buộc phải quên.

Tuổi trẻ bồng bột, cứ ngỡ thời gian còn dài, lạc mất rồi vẫn còn tìm lại được. Ngờ đâu vừa quay lưng một chốc đã lạc nhau cả đời.

Tác giả: Sưu tầm

Đôi khi chuyện tình yêu chỉ là của một người, một người biết và một người đau

Đã từng có người xem anh là tất cả nhưng giờ anh lại là tất cả của người ta. Em đã rong ruổi mãi trên con đường một chiều, đến lúc em cũng phải tự tìm đường ra thôi. Khép lại tất cả anh nhé – tình đơn phương.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Thụy Nhiên

Nếu yêu thật lòng ai đó, bạn sẽ không thể nào chúc người ta hạnh phúc với một người khác

Khi nhìn thấy người mình yêu đang hạnh phúc, quan tâm chăm sóc cho người khác thì tôi chẳng thể nào mỉm cười chúc phúc cho họ được.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: MihyeonMihyeon

Không phải bạn nhớ người yêu cũ đâu, chỉ là bạn đang nhớ tháng ngày đã qua mà thôi

Đôi khi bạn nghĩ rằng mình nhớ người yêu cũ, nhưng thật ra chỉ là bạn đang nhớ cái cảm giác lãng mạn khi yêu và được yêu ai đó mà thôi.

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Sưu tầm

Anh lấy vợ rồi, em cũng hạnh phúc đây...

Trước đây chia tay cứ nghĩ thế là từ nay không mong ngóng, nhớ nhung gì nữa, ai yêu ai cũng không liên quan gì đến nhau. Nhưng rồi đến một ngày biết tin anh lấy vợ, lòng sao buồn và hẫng hụt nhiều đến thế

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Guu

Cứ bình tâm, rồi trái tim sẽ lại yêu thương

Giữa dòng đời rất vội sao ta không dừng lại để nghỉ ngơi, giữa hai chiều quên – nhớ, những thứ cần lãng quên hãy ném đi thật xa, những gì cần lưu giữ hãy khóa vào thật kỹ. Cứ thế nhẹ nhàng thôi, an yên mà sống.

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Sưu tầm

Nếu người ấy cần bạn, họ sẽ không để bạn cô đơn

Đáng lẽ bạn nên biết nếu đàn ông còn cần bạn, họ sẽ không để bạn cô đơn. Còn cần chính là còn phải giữ gìn và bảo vệ. Còn cần, chính là không thể bỏ mặc vô tâm. Và chỉ khi còn cần, một khắc cũng không để bạn...

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Lê Di

Tớ thích cậu!

Thanh xuân không chỉ đơn giản là một quận của Hà Nội. Thanh xuân còn là quãng thời gian bạn cần sống đúng với con tim mình nhất, cháy hết mình để sau này nhìn lại không hối hận.

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Sưu tầm

Dù có cô đơn cũng đừng bao giờ chấp nhận mối quan hệ không rõ ràng

Người nào không có chính kiến, không nghiêm túc trong chuyện tình cảm mới đồng ý và chấp nhận ở trong một mối quan hệ không rõ ràng. Đừng đổ lỗi cho sự cô đơn!

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Trithuctre

Có những cuộc tình mà khi người ra đi rồi vẫn chẳng hiểu tại sao..!

Bạn đã từng trải qua cảm giác trống vắng, thẫn thờ khi tình yêu rời đi mà bản thân bạn còn chưa sẵn sàng hay chưa?

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Tiin

Có một kiểu người chỉ giỏi an ủi người khác, đến chuyện tình yêu của mình thì đành bất lực

Có kiểu người như thế đấy, chỉ biết giấu nỗi buồn sâu tận trong đáy mắt...

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Guu

Khi trái tim em đã chết, tại sao anh mới chịu quay đầu?

Anh đã không còn là anh trong năm tháng thanh xuân của em. Như thứ tình yêu đã chết, vốn đâu thể sống lại lần nữa...

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Sâu Điên

Đã đến lúc em giữ lại tất thảy những bình yên cho riêng mình...

Trong tất cả những yêu thương thì tự yêu thương mình cũng là một loại hơi ấm. Mình sẽ không bao giờ bỏ mình mà đi mất. Dù tận cùng gian nan…

Giọng đọc: Hà Diễm
Tác giả: Guu

Trong hôn nhân, phụ nữ gom đủ thất vọng rồi sẽ rời đi

Đàn bà ấy mà, khổ mấy cũng chịu được, cực đến mấy cũng gánh được trên vai. Nhưng chồng phản bội thì chẳng còn lí do gì để bám víu.

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage