Không hẹn trước để yêu - Phần 2

Thể hiện : Phương Hiền
Tác giả : truyenngan.com
17-10-2019
  0   392

Trong giờ nghỉ, cô bé lớp trưởng vẻ mặt hí hửng đưa cho tôi một tờ báo lớp: Thầy đọc và góp ý cho bọn em với thầy nha! Tôi vui vẻ nhận lời. Tất nhiên sau đó tôi sẽ tìm xem có cái tên mà tôi vẫn nghĩ hay không? Và tôi tìm thấy tên em sau một bài thơ, tuy còn ngượng nghịu nhưng khiến trái tim tôi khẽ nhói lên trong lồng ngực. Tôi cứ ngỡ cái cảm giác ấy sẽ không bao giờ trở lại khi tôi ở tuổi này, khi mà những khuôn mặt thanh tú rạng ngời chỉ còn gợi lên trong tôi sự ngưỡng mộ đối với tuổi trẻ mà thôi chứ không hề gợi lên cảm giác chiếm hữu như thời trai trẻ nữa.

 

"Có nỗi nhớ mang tên mà người ta vẫn gọi thế nghĩa là yêu; Nhưng có những nỗi nhớ chính em không hiểu nổi; Không da diết sao làm em bàng hoàng bối rối; Không đốt lòng mà vẫn bỏng con tim... Không phải là yêu và em đã muốn tin, Bởi cuộc đời có muôn nghìn nỗi nhớ; Nhưng những dày vò vẫn luôn làm em sợ; Nỗi nhớ vô hình nỗi nhớ không tên... Nỗi nhớ đánh trúng tim em con gái yếu mềm; Nên đã nhủ đó chỉ là ảo giác, Sao giấc ngủ cũng không thể làm em quên được; Chập chờn cơn mê tỉnh bóng hình ai?..."

 

- Tôi rất thích bài thơ!

 

Cả lớp xôn xao:

 

- Thi sĩ của lớp em làm đó thầy ạ!

 

Thoáng nét hồng trên đôi má em khiến tôi khẽ bật cười. Tôi không biết mình cười theo phản xạ hay vì một nỗi niềm vô hình nào đó vừa nhen lên trong lòng mà tôi không dám thể hiện nó bằng một biểu hiện gì khác ngoài một tiếng cười vui nho nhỏ, như chỉ riêng mình biết, có một bông hoa rất đẹp sáng nay vừa nở.

 

Từ hôm ấy, tôi biết có một đôi mắt nâu luôn nhìn mình một cách ám ảnh, tôi bỗng thấy mình như bối rối, bối rối vì một ánh nhìn, từ lâu rồi tôi không gặp lại cái cảm giác nhột nhạt đó nữa. Tôi chợt nhận ra cô bé ấy có đôi mắt đẹp vô cùng, đôi mắt ấy đôi lần tôi có cảm giác như mình bị lạc, mênh mông quá đỗi, thăm thẳm khôn cùng. Tôi chợt nhớ cuộc nói chuyện hôm nào với em trên giảng đường về niềm yêu thích và đam mê của con người, em nói em không có đam mê nhưng tôi không tin, tôi không tin một cô gái có đôi mắt ấy lại có thể thờ ơ với cuộc sống này. Bởi chỉ cần nhìn vào đó thôi, tôi đã thấy cuộc sống vô cùng bí ẩn và giàu có cảm xúc trong đôi mắt đẹp đầy ám ảnh ấy. Tôi cũng hiểu đó không chỉ là cảm giác của riêng tôi, vì thỉnh thoảng trên khoa tôi lại được nghe một ai đó nói về em: cô bé có đôi mắt đẹp thật, đôi mắt thật đặc biệt...

 

Dần dần, tôi không biết chính xác từ lúc nào, tôi chợt nhận ra trong mình có một khoảng trống không thể lấp đầy. Tôi cứ ngỡ, cuộc đời này, tôi đã làm, đã sống với tất cả niềm say mê và yêu thích, làm căng tràn tất cả mọi ngõ ngách của trái tim tôi. Nên khi nhận ra khoảng trống ấy ngày càng rộng hơn tâm trí tôi bỗng có chút bàng hoàng và hoài nghi.

 

Buổi học cuối cùng diễn ra trong một buổi chiều lạnh và mưa phùn, không biết có bao nhiêu mưa rơi mà có thể làm trời âm u như thế, bao nhiêu lạnh để người ta có thể run rẩy sau bao nhiêu lớp áo... Từ trước tới giờ tôi ít khi hỏi mình nhưng câu hỏi đại loại như vậy. Không khí lớp học vẫn như mọi khi mà sao tôi thấy như im ắng tới lạ. Im tới mức tôi nghe rõ mồn một tiếng phấn của mình rít lên trên mặt bảng, những dòng chữ ngoằn nghoèo hơn những ngày thường.

 

Tôi thu dọn đồ đạc, gió về chiều càng lạnh, mùa đông, năm giờ chiều, bóng tối đã nhanh chân lẻn vào phòng, làm cho ánh sáng mờ đi, chạy mất. Tôi không dám gọi đó là yêu, tôi gọi đó là sự rung cảm lạc điệu của trái tim tôi. Để rồi có một nỗi lo sợ mơ hồ về ngày mai, ngày mai nỗi nhớ ấy sẽ nhiều hơn ngày hôm nay thì khoảng trống ấy ngày mai cũng sẽ rộng hơn ngày hôm nay, người đàn ông tuổi tôi không giỏi để tìm cách lấp đầy chúng nữa. Trái tim tôi đã yêu trong say mê cuồng nhiệt khi còn trẻ, rồi yêu đầy trách nhiệm giờ đây lại chót yêu vụng chộm và day dứt...

 

Tôi là người cuối cùng ra khỏi lớp hôm nay. Nhưng khi vừa bước tới cầu thang tôi nhận ra em đứng ở đó. Mái tóc rối vì gió, đôi môi run vì lạnh, đôi bạn tay nhỏ vặn vào nhau đến hằn lên nhưng gân xanh tím tái, có thể, em cũng đang run vì lạnh. Tôi lấy vẻ điềm đạm vốn có của mình để hỏi em sau khi em lí nhí cúi chào tôi: Có việc gì tìm tôi sao em? Em bối rối mãi mới nói được vài câu. Tôi không nghĩ là trời có thể lạnh tới mức ấy, cả cơ thể tôi cũng đang run trong gió. Tôi vững trãi hơn em bao nhiêu lần mà cơn gió nhỏ cũng có thể làm tôi ra nông nỗi này sao? Em, em chỉ muốn tạm biệt thầy mà thôi! Cảm ơn em, tôi cũng chúc em mọi sự may mắn và học tập tốt! Em có thể tìm thấy niềm đam mê của mình vào một ngày nào đó mà chính em cũng không ngờ. Ngay cả niềm đam mê cũng đừng vỗi vã nhé! Thầy... là lần đầu tiên trong đời em thực sự biết mình thích gì, yêu gì... nhưng thế giới này vẫn không có thêm một người ích kỉ nữa đâu ạ! Tạm biệt thầy!

 

Tôi đứng nguyên đó nghe mưa ướt trên mái tóc mình. Giây phút ấy, tất cả những điều mơ hồ hư ảnh đã trở thành một sự thật hiện hữu tới nhói lòng. Tôi đã chắc chắn được tất cả những gì mà đôi mắt màu nâu ấy muốn nói với tôi. Nói trong sự âm thầm và đau khổ không thể thốt thành lời, trong nỗi hoang mang của một trái tim lần đầu biết rung động nhưng lại là với một người mà đáng nhẽ ra em không được phép. Nhưng tôi còn gì cho em, kể cả một chút tình yêu còn lại? Tôi chơ vơ như mọt hòn đảo chỉ toàn gió và cát, đá và sóng. Tất cả những thứ đó không thể làm nên cuộc đời, không thể giúp em bung hoa kết trái cho mầm xanh em nỡ ươm vào trái tim mình!

 

Có một cuộc chia ly âm thầm, mà trong cuộc đời tôi có lẽ đây là lần cuối cùng và với em là lần đầu tiên. Chẳng có mất mát nào mà sao thấy trái tim mình như già nua thêm, mệt mỏi hơn. Tôi không thể buông mình ra khỏi những khuôn khổ gò bó mà ngày nào tôi cũng phải gò mình lại cho vừa vặn với nó. Tôi đã tạo ta một điển mẫu hoàn hảo trong mắt mọi người, nhưng thật ra, tôi chỉ là một hiện dạng, một hiện dạng bình thường như bao nhiêu hiện dạng khác trong cuộc đời này. Vậy mà, tôi lại cố sống như một điển mẫu hoàn hảo nhất và vô cùng hài lòng với nó cho tới giờ phút này. Tôi đã mất gần như cả cuộc đời mình để thích nghi với nó, và ngay cả khi nhận ra sai lầm, thì tôi cũng không còn thời gian để có thể thích nghi với một cuộc sống khác hiện tại. Và tôi, chứ không phải là một ai khác luôn hiểu rằng: cuộc sống hiện tại là cuộc sống hợp lý nhất với tôi.

 

 

 

 

 

Còn em? Sao lại có thể đem lòng yêu tôi, thứ tình yêu đầu đời non nớt ấy? Mối tình đầu của tôi là vợ tôi, và mối tình cuối cùng của tôi cũng là cô ấy. Trên con đường tình ái của đời tôi không có một ngã rẽ nào, chỉ có một khúc quanh, một khúc quanh nhỏ bé mà khiến tôi nghiêng ngả. Em đã cho tôi cái cảm giác phấp phỏng yêu đương của một thời trai trẻ và mang nốt đi trong tôi chút yêu đương vụng dại cuối cùng... Tạm biệt em, tạm biệt nốt những gì còn sót lại trong trái tim tôi, em hãy mang đi và thả nó giữa trời....

***

Hồ Tây đêm nay đầy sóng, tôi ngồi khóc dưới một gốc sưa già. Nếu người ta phải mất cả cuộc đời này để bước từng bước vượt qua bao nhiêu khó khăn và bon chen của cuộc sống để đến được cái đích vinh quang sáng lạng của đời người thì làm sao có thể đánh đổi tất cả những thứ đó để lấy một tình yêu. Và tình yêu chưa bao giờ là thứ duy nhất đảm bảo chắc chắn cho hạnh phúc của một đời người. Nó chỉ như một thứ gia vị không thể thiếu mà thôi. Hồ Tây đêm nay nhiều gió, những đôi tình nhân cứ bám riết vào nhau: họ hôn nhau, họ yêu nhau, họ ôm nhau, họ thì thầm với nhau... nhưng họ không biết dưới chân mình sóng đang khóc...

Tôi ngồi im như một bóng ma, thấy mình tan ra thành bóng tối. Mãi sau, tôi mới mò tới chiếc đài nhỏ, nhét vào đó chiếc đĩa mà tôi lấy được trong đống đĩa nhạc tôi thích. Lần đầu tiên trong đời khi tôi nhóm lên một ngọn lửa thì đêm đó không phải là một đêm đầy trăng sao mà là một đêm mưa gió. Giọng Khánh Ly thê thiết như miết lòng người ta lại, nao nao như say như rã rời: "...Không có em còn tôi với ai; Không có em lụa gấm nhạt phai; Ai đã chia người mãi xa người; Ai giết đi tình đang lứa đôi..."(Trịnh Công Sơn)

Ngọn lửa lòng bé bỏng ấy gió mưa của trời đã dập tắt rồi. Lòng không muốn khóc mà nước mắt cứ rơi. Thôi thì cho tôi khóc thêm một lần nữa, cùng trời trút cạn một lần những yêu đương vụng dại đầu đời... Để ngày mai bình minh sẽ lại sáng tươi.

Hai mươi tuổi đầu, vết thương lòng rồi sẽ qua mau, nhưng cho tôi biết, trong cuộc đời này, đừng ai ra hẹn với tình yêu!

 

 

 

 

 

Thực hiện: Phương Hiền - RadioMe Gom yêu thương - Trao hạnh phúc

Nguồn: truyenngan.com

Gửi bài viết, file âm thanh thu âm nội dung yêu thích của bạn đến RadioMe bằng cách truy cập radiome.vn - Đăng ký thành viên và ấn nút viết bài hoặc gửi nội dung file đính kèm đến hòm thư camxuc@i-com.vn nhé! 

 

 

 

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 3

Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết nhiệt tình tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời chân thành mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 2

Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết nhiệt tình tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời chân thành mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 1

Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết nhiệt tình tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời chân thành mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Không hẹn trước để yêu - Phần 2

Nhưng tôi cũng không hề biết rằng trong cuộc đời muôn hình vạn trạng này, ngôi sao không hẹn trước ngày để rụng, cánh hoa không hẹn trước ngày để rơi, cơn gió không hẹn trước ngày thành bão tố và trái tim tôi, không hẹn trước ngày để yêu...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Không hẹn trước để yêu - Phần 1

Nhưng tôi cũng không hề biết rằng trong cuộc đời muôn hình vạn trạng này, ngôi sao không hẹn trước ngày để rụng, cánh hoa không hẹn trước ngày để rơi, cơn gió không hẹn trước ngày thành bão tố và trái tim tôi, không hẹn trước ngày để yêu...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Khanh Bui

Có những người đã từng yêu nhau như thế

Có một sự thật là hình như chúng tôi chưa bao giờ nói yêu nhau. Tôi không hỏi về quá khứ của anh, anh cũng chưa một lần hỏi rằng tôi đã từng yêu những ai trước đó.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Quách Thái Di

Em sẽ thôi ngoái đầu nhìn lại...

Cậu bạn có nụ cười như nắng – từ nay tôi sẽ phải quên đi và sẽ thôi ngoái đầu nhìn lại. Nhắm mắt, vẫy tay tạm biệt, tôi thì thầm. "Chào nhé, mối tình đầu của tớ!"

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Pipi Tất Màu

Đôi khi, tình yêu chỉ là chuyện của một người...

Em vẫn yêu anh nhiều. Nhưng... Tình yêu, đôi khi chỉ là chuyện của một người.

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Guu

Hãy yêu em một tình yêu bình yên được không?

“Yêu” là một thứ cảm xúc đẹp đẽ và thiêng liêng lắm, nhưng đôi khi, nó làm con người ta phải sợ. Sợ phải chia xa, sợ thất tình, sợ đến ngày phai nhạt và sợ trái tim sẽ hằn lên những vết trầy xước.

Giọng đọc: MC. Phương Hiền
Tác giả: VOV

Kết nối yêu thương: Mong ước ngày trở về

Cứ thức khuya là thấy buồn mênh mông. Muốn để lại gì đó cho tháng mười, mong cho tháng 11 sẽ ít nỗi buồn hơn. Một tháng 10 đã sắp đi qua, gửi lại cho ta sự hoài cảm nhẹ nhàng, trong một trời rời rợi nhớ. Tạm biệt nhé...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Afamily

Từ Rằm tháng 10 đến hết năm, 3 con giáp nhờ hồng phúc tề thiên mà cuộc sống thăng hoa rực rỡ, cuối năm tình tiền thập toàn thập mỹ

Trong năm Kỷ Hợi 2019 này, nhiều con giáp đã phải đối mặt với sóng gió, thử thách, bên cạnh đó cũng có những con giáp gặp được nhiều may mắn, cụ thể là 3 con giáp sau đây.

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Guu

Đàn ông chưa có sự nghiệp trong tay đừng bắt người phụ nữ phải chờ mình.

Chẳng có cô gái nào ngốc nghếch tự đặt bản thân mình vào canh bạc thắng thua và không có cái kết tốt đẹp cả đâu. Bởi dù sao thì suy cho cùng chẳng phải mọi thứ đều trả giá bằng thanh xuân của cô ấy ư?

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: truyenngan.com

Dẫu còn thương đến muôn lần - Phần 3

Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết nhiệt tình tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời chân thành mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một...

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Afamily

Phụ nữ thuộc 3 con giáp này càng có tiền càng hào phóng, bên ngoài lạnh lùng bên trong tình cảm, cả đời luôn có quý nhân phù trợ

Trong số 12 con giáp, có 3 con giáp trời sinh là người vốn giàu có, bên cạnh đó họ còn sở hữu tính cách hào sảng, càng có tiền lại càng sống thoải mái nên cả đời gặp những điều tốt lành.

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: vnwriter.net

8 hố lớn trong đời con người đang tự đào để chôn mình, hãy tỉnh táo để không mất mạng!

Cuộc sống có không ít cạm bẫy và nhiều khi, không phải ai khác mà chính chúng ta tự đẩy mình xuống dưới. Bạn đã bao giờ rơi vào những tình huống như thế?

Giọng đọc: Phương Hiền
Tác giả: Guu

Đừng lãng phí thanh xuân vì một người không xứng đáng

Con gái à, chia tay thì đúng là kết thúc nhưng nó không phải là kết thúc hoàn toàn rằng sau này bản thân sẽ không yêu thương thêm nữa mà kết thúc chính là mở ra một cái bắt đầu mới, vậy nên hãy cứ thản nhiên mà sống...

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage