Lên núi cấm săn rắn hổ mây - Phần 3

Thể hiện : Bông Bông
Tác giả : Sưu tầm
04-01-2018
  0   1891

Ra được đến nơi thì tôi mới thấy là trời đã tờ mờ sáng, nhưng sương mờ vẫn còn phủ dưới chân.

 

Thằng Năm thầy bói nói:

 

"Ông ở trỏng mà còn sống là phước lớn, lại chạy ra đây mà không bị gì thì mạng dai lắm đó"

 

Tôi nghe xong cũng thấy mạng mình lớn thật. Chạy ra ngoài giữa một bầy rắn dưới chân, mà không đạp phải nanh rắn là may mắn lắm rồi.

 

Năm thằng ngồi xuốn nghĩ ngơi. Nói chuyện mới biết, thằng Năm Hùm theo dấu chân chân hổ đến đây, xong thấy dấu chân tôi vào trong hang kia, cả đám cũng muốn vào lắm. Nhưng chợt lúc định vào thì có một bầy rắn sừng lớn nhỏ từ khắp nơi chui vào hang, cả đám không dám bước vào nữa bước.

 

Lại thêm thằng Năm thầy bói nói

 

"Đây là nơi tu luyện của đạo sĩ ở vùng núi cấm này, tuy không biết có ai ở đó hay không nhưng vào thì rất có thể có vào mà không có ra"

Tôi thở dài một cái rồi kể lại những thứ mình thấy trong cái hang. Thằng Năm thấy bói nói

 

"Vậy rất có thể đây cũng là một cái huyệt mộ"

 

Bốn thằng còn lại tròn mắt nhìn nó. Nó từ từ giải thích, vốn là nó có nghe ông già nó kể, ổng từng có lần đi vào một cái huyệt mộ của một vị tu sĩ ở vùng Thất Sơn, thấy cấu tạo bên ngoài rất giống thế này, nên nó mới đoán thế.

 

Tôi lúc này rùng mình một cái, nghĩ đến lúc nãy không khỏi lạnh gáy.

 

Trời lúc này sáng hẳn, thằng Năm hùm xẻo thịt con hổ vương, mỗi thằng ăn một miếng là đã thấy no óc ách. Ăn no xong, cả đám tính lên đường đi săn rắn tiếp, thằng Nghĩa liền bảo

 

"Mấy ông đi chi cho xa vậy, có cả cái hang rắn trước mặt, sao ko vào mà bắt, mình đông người sợ gì"

 

Thằng Năm Hùm, thằng Tư Gà thấy nó nói có lý liền cũng ủng hộ. Riêng Tôi với thằng Năm thầy bói hiểu rằng, cái nơi đây là chốn li kì, âm u bí hiểm, nay lại vào mộ phần của người chết, thì khác nào một chân đặt vào quan tài.

 

Nhưng mấy thằng nói dữ quá, tôi cũng bị lung lây ý chí. Đoạn cuối nghĩ thầm :"Mẹ nó, đằng nào cũng chết, có chết thì chết, biết đâu vào đó lại tìm được ít đồ đạc có giá trị gì thì sao?"

 

Cả đám bàn luận xong, lại trời đang sáng, năm thằng đốt đuốc đi vào trong hang tối. Lúc này trong hang rắn chui vào đâu hết, chỉ còn lại mấy cái xác rắn bị tôi đạp nát, năm thằng cẩn thận không để đạp phải đầu rắn. Cả đám đi đến cuối hang, liền di chuyển hòn đá.

 

Hòn đá nặng kinh khủng, năm thằng tôi phải vận hết sức mới cho nó di chuyển được, hé ra một lổ hổng đủ thân người chui vào. Từ bên trong bốc ra mùi hôi nồng nặc, chướng khí nặng nề. Thằng Năm thầy bói, lấy một đống củi khô, đốt lên rồi quăng vào đó. Hun khói một lúc, mùi hôi thối cũng giảm, chướng khí cũng bớt nặng nề. Tôi tiến vào đầu tiên, dưới ánh đuốc thấy bên trong hang rất rộng, lần lượt bốn thằng còn lại cũng chui vào. Chúng tôi chia nhau đi xung quanh vách hang, thấy trên hang cũng vẻ vô số hình ảnh rắn thần, thân rắn quấn quanh thành hang bốn vòng, đầu rắn ngẩng cao ở phía đối diện cửa hang bị đá che, rất cân xứng.

 

Nhòm lên trần hang, thì thấy trần hang không cao lắm, nhưng bằng phẳng, đầu rắn thần như con rắn hổ. Nhe nanh, ánh mắt tàn độc như thể đang canh giữ bí mật gì.

 

Chúng tôi đi một vòng mới phát hiện, ở giữa hang có một cái lổ lớn, độ khoảng hơn hai vòng ôm người lớn. Soi đuốc vào thì thấy cái lổ bên ngoài có những vân xoắn vòng, tựa như một mũi khoang lớn khoang thủng vậy.

 

Năm thằng quyết định, đã đi thì đi tới nơi, liền lấy thừng nối lại tạo thành một cái dây dài hơn ba bốn chục mét, cột một đầu là cây đuốc, thả xuống bên dưới.

 

Cây đuốc thả xuống từ từ, rồi đến khi gần hết đoạn dây mới chạm đất.

 

Năm thằng thấy ở dưới cái lỗ có đáy, liền lần lượt từng thằng đi xuống. Nhưng đến cuối cùng, vẫn phải có một đứa ở lại canh dây, vì không có chổ nào để cột cố định dây vào. Thằng ở lại là thằng Nghĩa, nó bị Hổ Vương làm bị thương nặng, cũng không tiện xuống.

 

Tôi đi đầu, cuộc dây thật chắc rồi thả từ từ xuống. Ngọn đuốc trong tay càng xuống sâu thì cứ chập chờn, làm tôi có một cảm giác vô cùng bất an.

 

Xuống đến nơi, tôi mới thấy đây là một địa đạo lớn, không khí nặng nề. Tôi lấy luôn cái khăn rằng lên bịt mũi lại, sợ rằng hít nhiều chướng khí rất dễ bị tổn hại sức khỏe. Ba thằng kia cũng xuống đến nơi, tôi đều nói lấy khăn bịt mũi.

 

 

Bốn thằng từ từ đi dọc theo địa đạo, đến cuối địa đạo, thì bất thần kinh hãi. Cuối địa đạo là một cái hang vòm tròn, bên trên thành hang là chi chít những cái lổ nhỏ , giữa hang có một con rắn đang quấn quanh một cái hòm. Con Rắn Cực Lớn, vân hoa y hệt như con rắn thần trong bức tranh ở phía trên.

 

Lúc này cả đám mới hiểu rằng, cái lỗ tròn kia chính là nơi để con rắn ra vào. Đây đích thực chính là Thần Rắn Hổ Mây trong truyền thuyết dân Nam bộ, không thể sai lệch.

 

Cả đám đều lạnh xương sống, không dám gây ra tiếng động. Con rắn thần này thức giấc thì coi như tàn đời.

 

Cả đám nhìn xung quanh phòng, thấy xung quanh bố trí như một cái phòng, có đủ đồ dùng, như bàn ghế, tác ấm...v.v.. nhưng đều phủ một lớp bụi dầy. Tôi chợt thấy có cái gì phản chiếu ánh sáng ở góc phòng, nhè nhẹ đến gần thì thấy có một cái tượng rắn hổ bằng ngọc, lớn độ nữa thân người, chỉ nhìn là đủ biết đây là đồ quý giá. Tôi nhìn cái tượng ngọc mà ngất ngây, trong đời chưa bao giờ thấy một thứ quý giá đến nhường này. Thằng Năm Thầy Bói đến chổ tôi, nhìn thấy cái tượng ngọc, không kìm được đưa tay sờ một cái. Tôi chưa kịp ngăn thì nó đã đụng vào cái tượng ngọc.

 

Lúc này hai thằng Tư Gà và Năm Hùm cũng đến, nhìn thấy cái tượng ngọc cũng trầm trồ, thằng Tư Gà nói:

 

"Mình gom cái tượng này, rồi ra khỏi cái chốn này, em thấy có lý hơn mấy anh à"

 

Tôi định mở miệng nói, thì thấy có cái gì nhiễu giọt trong đầu mình, sờ sờ thì thấy nhớt nhớt. Ngửa đầu lên trên thì thấy cái đầu con rắn Thần đang ở phía trên, nó nhiểu từng giọt dãi xuống. Khè khè mấy cái nghe như thể tiếng cười.

 

Lúc này chợt nhớ tới câu :"Thà Nghe quỷ khóc còn hơn nghe quỷ cười"

 

Cả năm thằng lúc này biết sự nguy hiểm đang sát bên tai, manh động là chết. Con Rắn khổng lồ chỉ cần đớp một cái là đủ nhai xương rồi, đâu cần nói đến nọc của nó. Con Rắn thần lúc này đang ngỏng cao cao cái đầu, nó khè khè tựa như tiếng người cười, giữa nơi đầy âm khí, lại nghe âm thanh nó phát ra.

 

Bốn thằng đứng như trời trồng, tôi liếc nhìn ba thằng còn lại, thấy ánh mắt của tụi nó cũng đang nhìn tôi. Tôi nhướng lông mày, hướng mắt nhìn ra phía cửa hang. Ý là chia ra mà chạy, mấy thằng này đi chung với tôi nhiều, cũng hiểu. Tôi gật nhẹ đầu một cái, lập tức chạy một mạch phía bên phải. Nhìn qua bên kia thấy bọn Năm Hùm và Tư Gà cũng đang chạy thục mạng, nhìn lại phía sau thì thằng Năm Thầy bói cũng sát bên.

 

Con Rắn Thần thấy chúng tôi chia ra chạy, nó bất ngờ phân vân, nhưng bất ngờ, nó phóng cái đầu bổ ngay xuống tôi. Thấy nó bổ xuống, tôi hoảng hồn lăn người sang bên trái, thằng Năm Thầy bói thì lỡ trớn lao luôn vô đầu con rắn.

 

Con rắn thần lại ngỏng cái cổ nó lên, khè khè mấy cái.

 

Bốn thằng tôi cuối cùng cũng chạy ra đến cửa hang, nhưng tôi chợt lóe lên. Thằng nào đi bắt rắn mà không mang theo lưu huỳnh. Tôi liền tiện tay, móc túi lưu huỳnh trong người, hình như vì cái này mà mấy con rắn sừng không dám đã động đến tôi.

 

Tôi bảo :

 

"Móc lưu huỳnh ra"

 

Tôi nói xong, liền chạy đi chổ khác, đánh lạc hướng con Rắn Thần, nó vẫn chăm chú theo dõi tôi, thấy tôi vừa móc ra cái gì đó nên nó e ngại. Giống Rắn vốn tính cẩn thận, đề phòng ghê lắm. Tôi cố dụ nó, cho nó nhào đến đớp là tôi quăng luôn túi bột lưu huỳnh vào miệng nó.

 

Con Rắn khè khè mấy cái rồi cũng nhào đến, nó nhe cái họng ra, cái lưỡi đỏ lè thè ra vô cùng kinh dị. Tôi tiện tay quăng gói lưu huỳnh vào miệng nó. Nào ngờ con rắn Thần này phản xạ quá lẹ, nó ngậm miệng lại rồi đưa đầu quật vào người tôi một cái.

 

Toàn thân tôi lao đi, đập vào vách tường, chưa kịp đứng lên thì nó đã nhào tới. Vừa thời khắc sống chết thì con Rắn Thần tỏ ra đau đớn, nhỏm đầu nhìn lại phía sau.

 

Ba thằng, Năm Hùm, Tư Gà, Năm thầy bói, mỗi thầy một cây rựa đâm vào người nó. Con rắn lắc cái thân khổng lồ của nó, hất văng ba thằng ra xa, rồi lại đưa đầu nhào tới thằng Tư Gà. Thằng Tư Gà hoảng quá, đưa rựa chém loạn xạ, chém trúng vào đầu con rắn. Nhưng da con rắn thần này dày ghê gớm, nó chỉ có vài vết trầy trên chóp mũi, nhưng do phản xạ, nó cũng rụt đầu lại.

 

Lúc này tôi mới để ý, nãy giờ con rắn chỉ di động phần đầu và phần giữa thân, không thấy nó trường bò gì cả. Tôi lấy làm lạ, liền chạy vòng ra sau đuôi con Rắn Thần, thì thấy cái thân sau của nó bị dính chặc vào một cái quan tài đá. Cái quan tài và cái đuôi gần như liền thành một khối.

 

Đúng là Rắn Thần, nó bị dính chặc vào ở đây, tệ lắm vài là mấy trăm năm, chứ làm sao mà để cái đuôi hóa đá được như vậy, chẳng lẽ mấy trăm năm mà nó không ăn uống gì sao ?

 

Còn tiếp...

 

---------

 

Tác giả: William

 

Thực hiện chương trình: Thu Trang, Bông Bông & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Bà già trong bệnh viện - Phần 2

Chỉ còn lại khoảng không gian tối đen như mực, với ánh sáng leo lắt. Bà mệt nhọc, quay sang dỗ anh trai tôi đi vào giấc ngủ, thì đập vào mắt bà, lại là đôi mắt đỏ tươi như máu ấy. Cái đôi mắt đỏ tươi ấy đang nhìn...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Bà già trong bệnh viện - Phần 1

Một cảnh tượng ghê rợn đã lập tức xảy ra trước mắt mẹ tôi. Bà già ấy nhe răng ra dọa mẹ tôi như một con thú, mắt đỏ tươi, khuôn mặt bà ta mọc ra những sợi lông tơ màu trắng rất dài. Trong phòng khi ấy không có...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Đam mê xác chết - Phần 2

Xác chết thứ 4 được tìm thấy ngay cạnh trường học của tôi. Bụng bị mổ phanh với đường cắt sắc và ngọt của loại dao chuyên dụng dùng y tế, khiến cho hướng điều tra chuyển dịch đến những đối tượng có- chuyên- môn - cao.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Đam mê xác chết - Phần 1

Tôi đã nhìn người bạn thân nhất của mình nhảy từ hành lang lớp học xuống. Khoảnh khắc ấy, cả cơ thể đó như hòa lẫn với màu trời hoàng hôn đỏ ối buồn bã đến kỳ lạ. Và đẹp đẽ.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 26

Tôi không rõ mình đã ở thế giới này bao lâu. Ở đây chẳng có thứ gí để ghi nhớ thời gian, thời gian ở đây dường như đã hoàn toàn biến thành một dạng cảm giác thuộc về tinh thần.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 25

Vị Thánh nữ càng lúc càng bị nhiều người vây chặt hơn, con bé mím môi khiến đôi môi vốn đã mỏng giờ chỉ còn là một đường kẻ.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 23

Kết quả giám dịnh DNA từ xác của một trong hai đứa trẻ được tìm thấy trong tủ lạnh bên Hàn Quốc vô cùng khó tin cũng khiến tôi không thể không liên tưởng đến đứa trẻ giấy. Nhưng tại sao đứa trẻ đã qua đời đó lại biến mất...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 22

Nhẹ nhàng mà lại kích thích, hăng hắc nồng nồng mà lại thoang thoảng. Một hỗn hợp trộn lẫn bởi nhiều mùi đối nghịch đó, tỏa ra từ anh chàng có vóc dáng thấp bé, trông khá giản dị, bình thường kia; đương nhiên, lẫn trong đó còn cả chút...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 21

Địa điểm tụ họp của hội tà giáo này chẳng phải được tổ chức ở nơi ma mị nào, mà là ở ngay một ngôi trường trung học.

Giọng đọc: Bông Bông
Tác giả: Truyện ngắn hay

Hoa độc - Phần 2

Có lẽ chính vì nguyên nhân đó, từ lúc nhỏ, bố mẹ không bao giờ nói lời yêu thương nó. Khi cố ôm họ, họ luôn muốn đẩy nó ra, né tránh sự yêu thương của một đứa trẻ. Nó đã quen với việc đó và nếu Perry không nói,...

Giọng đọc: Bông Bông
Tác giả: Truyện ngắn hay

Hoa độc - Phần 1

Ẩn mình vào con hẻm tối, bên kia đường, mọi người đang vây quanh một cửa hàng cây cảnh sát ngã tư. Xác người đàn ông mập mạp với tấm vải trắng che từ đầu đến chân làm nhân viên nhà xác phải vất vả lắm mới khiêng lên xe...

Giọng đọc: Bông Bông
Tác giả: Truyện ngắn hay

Gió lạnh gò hoang - Phần 3

Tiếng thét dài xé toạc màn đêm, kéo dài cả khoảng không mênh mông, tiếng thét làm sởn gai óc đánh thức mọi người trong vùng dậy. Cả nhà ông Mười choàng tỉnh, tiếng chó tru từng hồi làm ghê rợn thêm màn đêm.

Giọng đọc: Bông Bông
Tác giả: Truyện ngắn hay

Gió lạnh gò hoang - Phần 2

Không biết bằng cách nào, có lẽ là nhờ linh cảm của người mẹ, mà bà đã tìm được con gái giữa đồng nước mênh mông, mọi người vội vàng theo tiếng bà tìm đến. Nơi gò đất nổi lên giữa đồng như một ốc đảo là môt cảnh tượng...

Giọng đọc: Bông Bông
Tác giả: Truyện ngắn hay

Gió lạnh gò hoang - Phần 1

Đã lâu rồi chưa xảy ra chuyện ghê gớm đến vậy. Và câu chuyện còn được nhắc lại rất lâu như để chứng minh thêm sự thâm u của vùng đất này.

Giọng đọc: Bông Bông,Nhím Xù
Tác giả: Truyện ngắn hay

Kilomet số 13 - Phần 7

Gã lần bước lên cầu thang lên lầu 2. Nơi mà gã nghe văng vẳng phát ra tiếng khóc và tiếng ru con bỗng nhiên im bặt. Không gian bao trùm 1 sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cánh cửa mở ra . Gã thấy 1 người đàn bà lõa...

Giọng đọc: Bông Bông,Nhím Xù
Tác giả: Truyện ngắn hay

Kilomet số 13 - Phần 6

Khuôn mặt trắng bệch, hai hốc mắt thẳm sâu đang rỉ máu. Cái miệng rách toạt ra đến mang tai như bị ai đó xé toạc. Mái tóc dài xõa ra phủ lơ thơ trên gương mặt kinh dị. Đáng sợ hơn hết là bóng ma đó chỉ quay có cái...

Giọng đọc: Bông Bông
Tác giả: Gió Lang Thang

Trước ngày ly hôn: Duyên vợ chồng ngắn ngủi nhưng tri kỉ còn dài, bước đi hạnh phúc nhé em!

Chúng mình đã quá tự tin vào một tình yêu gần 10 năm mới cưới, nên cứ tin rằng, chỉ cần như vậy sẽ hạnh phúc mãi mãi. Anh và em lao vào làm việc, lao vào những dự định riêng của mình mà không chịu hiểu hôn nhân và hạnh phúc...

Giọng đọc: Bông Bông
Tác giả: Sưu tầm

Hôm nay sao tôi cô đơn quá

Nhiều lúc tôi cũng có những ý nghĩ kì lạ, liệu rằng ngoài kia bất chợt một ngày nào đó em vô tình lướt qua cuộc đời tôi. Dù quen hay lạ dù bất chợt hay cố ý như vậy cũng đủ làm tôi mỉm cười rồi.

Giọng đọc: Vy Cầm,Bông Bông
Tác giả: Truyện ngắn hay

Dưới đáy giếng hoang - Phần 6

Những oan hồn lãng vãng, câu chuyện năm xưa đầy thê lương của ma nữ dưới giếng , hình bóng của những con ma, con quỷ vẫn chập chờn, tái hiện trong trí óc… tất cả mọi thứ thật quá lạ lẫm và khó tin.

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage