Một con đĩ yêu nghề - Phần 2

Thể hiện : Nho Xanh
Tác giả : Jade
12-07-2018
  0   740

 

Hắn ý thức được mình đang làm gì, sẽ làm gì và phải làm gì. Hắn làm những việc đó một cách từ tốn và nhẹ nhàng với nó. Nó tự hỏi, phải chăng đấy là bản năng của một thằng đàn ông khi ngủ với đàn bà. Tự khắc nó sẽ biết phải làm gì mà không cần ai chỉ dạy.


Đã từ lâu, nó quên cảm giác yêu thương khi phải quan hệ thân xác. Đó là công cụ kiếm sống của nó. Để lo cho bản thân, để lo cho bà ngoại nó và cả đứa con thơ đang ở quê nhà. Nó không yêu công việc này, nhưng đó là thứ duy nhất nó có thể làm để kiếm ra tiền. Nói đúng ra, nó là một con đĩ không yêu nghề.


Nhưng lần này, sự nhẹ nhàng và nâng niu của hắn làm cho nó có cảm xúc yêu thương. Hắn như một cơn mưa, làm tươi mát khu vườn đang khô úa của nó. Bất chợt, nó kéo hắn ta và hôn hắn ta thật nồng cháy.


- Cho em xin điếu thuốc. – Nó bảo hắn ta, và nó thấy hắn hơi ngạc nhiên khi nghe nó thay đổi cách xưng hô.


Nó đốt thuốc, rồi nhả khói và nói chuyện cùng hắn. Lần đầu tiên nó nói nhiều như vậy với một thằng khách làng chơi.


“Em làm gái được 3 năm nay rồi. Quê em ở Bầu Lâm, vùng sâu vùng xa chắc anh không biết đâu. Nhà em còn bà ngoại em… và con em. Con gái, nó 6 tuổi rồi. Anh đừng có trố mắt nhìn em. Nó không có cha. Trong lòng em, thằng cha khốn nạn của nó chết rồi. Năm em vừa 18 đôi mươi, thằng sở khanh đó cưa cẩm em, rồi sau khi ngủ với em xong, nó lặn mất tâm. Khốn nạn… Khi biết mình mang bầu, em nhất quyết giữ đứa con, vì dù gì, đó cũng là một phần máu thịt của em. Ba má em mất khi em còn nhỏ, tai nạn giao thông, bà ngoại nuôi em từ đó tới giờ… Nhà em nghèo lắm. Sau khi sinh con được 3 năm, em quyết định lên Sài gòn kiếm sống, chứ không thể ở dưới đó ôm nhau mà chết đói được. Lúc đầu em lên đây ở với một con nhỏ bạn cùng quê. Nó làm gái. Cũng nó dẫn em đi làm đó. Lúc đầu em phân vân lắm. Nếu em là một con nhỏ còn trinh trắng, chắc em không làm đâu, nhưng mà… còn cái gì để mất nữa. Bạn em đâu àh? Nó bị hốt đi cải tạo rồi. Đợt đó may mà em chạy kịp, chứ không, anh cũng không gặp được em đâu…”


 

Lần thứ 4. Nó và hắn gặp nhau. Vẫn là 150 ngàn.


Lần thứ 5 nó và hắn gặp nhau. 150 ngàn.


“Anh tốt nghiệp Đại học được 2 năm nay rồi, nhưng cầm tấm bằng đi đâu xin việc cũng không ai thèm nhận. Dân tỉnh lẻ, ngoại ngữ không giỏi, lúc đi học thì chỉ lo cắm đầu mà học, không đi làm ở đâu cả, tới khi tốt nghiệp rồi, cầm tấm bằng trên tay, mới thấy là mình thiếu kinh nghiệm thực tế một cách dã man. Nếu anh là chủ, anh cũng không thuê 1 thằng như anh. Đói thì đầu gối phải bò, anh ra chạy xe ôm để kiếm sống qua ngày, và kiếm tiền để tiếp tục trụ lại cái đất Sài Gòn này xin việc. Anh không muốn về quê. Đúng là nơi đó là quê hương anh, nhưng… anh sợ cái nghèo khổ của nó. Và anh sợ làm ba má anh mất hi vọng. Dù cho là nằm mơ, họ vẫn mơ là anh sẽ học hành thành tài và kiếm được việc làm tại đất Sài Gòn này. Em hiểu cái cảm giác mơ ước của người khác đè nặng lên vai mình thế nào không???”


- Cả em và anh… Chúng ta đều sống vì người khác, vì gia đình… Sao ta không sống cho bản thân ta.


- Thử hỏi, ai có thể tự sống theo ý mình muốn???.


Lần thứ 6… 150 ngàn.


- Em đang thuê nhà bao nhiêu tiền 1 tháng?


- 700, điện nước luôn chừng 800, mà con mẹ chủ nhà đang đòi tăng giá theo giá xăng.


- Bên này cũng 700, nhưng được cái bao điện nước… nếu em không ngại thì… ừ, dọn qua đây ở chung với anh đi. Cho đỡ tiền thuê nhà.


- Từ gái đứng đường, anh nâng cấp em thành gái gọi, giờ tính thành gái bao luôn hả??? Đại gia thì anh không phải rồi đó… Mặc dù có tiến bộ, nhưng “đại du” anh cũng chưa phải đâu cưng… - Nó nói rồi bật cười.


- Bao cái gì mà bao, sao em lúc nào cũng chọc anh vậy. Chẳng qua là… góp gạo thổi cơm chung. 1 mình anh chịu tiền nhà cũng oải quá.


- Anh tính mở cửa rước đĩ vào nhà đó… xui lắm, anh không sợ àh.


- Sợ cái gì mà sợ, em suy nghĩ đi.


- Ah, hay tính kiếm gái chơi chùa??? Không có dễ đâu nha cha. Tui tính tiền đủ hết đó.


- Em nói nhảm quá.


1 tuần sau, hắn chở nó dọn đồ về ở chung với hắn.



Nó và hắn sống chung với nhau đã hơn 2 tháng. Có những thứ tình cảm từ từ lớn lên trong lòng cả hai mặc dù đôi bên đều không muốn nhắc tới nó. Hắn vẫn ngày ngày chạy xe ôm, không quên mua tờ báo xem mục tuyển người và bộ hồ sơ xin việc để sẵn trên xe. Nó vẫn đêm đêm ra đứng ở gốc cây quen thuộc. Nhiều khi là hắn chở nó ra chỗ đó, đôi khi hắn chở nó tới nhà của một người nào đó, rồi sáng hôm sau nó tự về nhà.


- Tự nhiên bây giờ anh thành 1 thằng ma cô dắt mối cho em luôn àh. – Nó gắp thức ăn cho nó và nói, hai người đang ngồi bên mâm cơm đạm bạc thường ngày.


Hắn đưa mắt nhìn nó… ánh mắt như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng và cúi xuống ăn cơm tiếp.


- Ăn cơm đi, em nói nhảm quá.


Tối đó hắn lại chở nó tới căn nhà lần trước hắn từng chở nó tới. Nó xuống xe bên đường, đã vào căn nhà đó rồi, nhưng hắn vẫn chưa quay xe về. Kiếm một góc đường, hắn dựng xe và chăm thuốc hút, mắt vẫn nhìn vào căn nhà kia.


6h sáng… Nó bước ra khỏi nhà, nhìn có vẻ rất mệt mỏi. Đang đứng lóng ngóng kiếm xe ôm thì hắn chạy lại trước mặt nó.


- Lên xe đi, anh chở về.


- Anh… anh đứng đây đợi từ tối qua tới giờ àh. Anh rãnh quá vậy.


Hắn im lặng và chở nó về nhà…



- Hay… em đừng đi làm nghề này nữa được ko?


Nó trâng trâng nhìn hắn.


- Không làm cái nghề này thì làm cái gì. Tốt nghiệp Đại học như anh còn thất nghiệp, vừa học xong lớp 9 như em thì biết làm cái gì. Anh biết là đất Sài Gòn này đâu phải dễ tìm việc.


- Vậy thì em đừng đi làm, ở nhà đi, anh chạy xe thêm ban đêm, kiếm thêm tiền lo cho em.


- Anh đừng có điên. Hôm nay học đâu ra cái thói anh hùng như vậy hả???


- Anh… anh không muốn em đi làm nữa. Anh không… không chịu nổi cảm giác em ngủ với một người nào khác ngoài anh. Em hiểu không?


- Anh ghen… Anh làm ơn nhớ dùm em, anh và em không là cái gì của nhau cả, đừng có ghen tuông vớ vẩn ở đây, được không?


- Người ở căn nhà đó là ai… Sao mấy lần gần đây em chỉ tới mỗi căn nhà đó.


- Là khách của em, em không thích nói cho anh biết và anh không cần quan tâm. Bỏ đi, đừng nhắc tới chuyện này nữa.



Hình như giữa nó và hắn có một cái gì đó ngăn cách, những ngày sau đó, nó và hắn nói chuyện ít hơn, cũng không còn vui vẻ như thời gian trước nữa. Trong buổi cơm chiều hôm ấy, đang ăn dỡ bữa, điện thoại nó reo. “Ừ, em biết rồi, em sẽ tới ngay.”

 


Nó dừng bữa, đứng dậy và thay đồ.


- Lại là người đó kiếm em?


- Ừ, thì sao?


- Em đừng đi.


- Không, ông ta là một người khách sộp, mỗi lần như vậy, ông ta cho em 500 ngàn. Chưa kể là ông ta rất thích em. Khó khăn lắm mới kiếm được một người khách như vậy.


- Em đừng đi.


- Không. Em phải đi.


- Anh vừa phỏng vấn ở một công ty kia 2 lần rồi, 1 tuần nữa sẽ có kết quả. Nếu như được nhận vào làm, anh có thể lo cho cả em, em cho anh 1 tuần đi…


- Không… Em xin lỗi.


- Anh… anh thật sự… anh…


- Anh cái gì??? Anh yêu em đúng không? Ngay cả việc yêu em, anh cũng không dám thừa nhận. Em biết, anh không muốn thú nhận rằng anh yêu một con đĩ. Điều đó rất kinh tởm, bản thân anh cũng khó chấp nhận được. Đúng, em có cảm tình với anh, nhưng tình cảm đó không đem ra ăn được khi đói, không nuôi được bà ngoại và con em. Nên bây giờ, em sẽ đi làm. Dù cho là một con đĩ, em vẫn phải làm 1 con đĩ yêu nghề và có trách nhiệm với công việc của mình.


Nó đóng cửa rồi bước đi thật nhanh, đưa tay lau hai giọt nước mắt đang chực trào. Không được khóc. Bèo nước gặp nhau, hợp rồi tan thôi… Không được khóc. Mày không xứng đáng với ảnh, ảnh còn cả tương lai phía trước và sẽ có người tốt hơn mày xứng với ảnh. Không được khóc. Buồn cười thay khi nó từng nghĩ mình là 1 con đĩ không yêu nghề, nhưng hôm nay lại khẳng định trước mặt hắn rằng, nó là một con đĩ yêu nghề.

 



- Cậu có được 1 thứ mà bây giờ tôi ít gặp ở những người trẻ. Đó là sự thật thà và chân thành. Nếu như là một người khác, họ sẽ ghi trong hồ sơ của mình rằng đã làm ở nhiều công ty để chứng tỏ khả năng, mặc dù điều đó là nói láo. Nhưng cậu không như vậy. Tôi đánh giá cao đức tính này của cậu, vì đằng nào, khi vào công ty, cậu cũng sẽ được huấn luyện chuyên môn từ đầu. Viết vào 1 tờ giấy trắng đôi khi dễ hơn viết vào 1 tờ giấy đã kín chữ hay bị bôi xóa lung tung. Về mức lương cậu yêu cầu, chúng tôi nghĩ không thành vấn đề. Cậu có thể ra về và thứ 2 tuần sau bắt đầu thử việc. Nếu trong 2 tháng cậu không chứng tỏ được khả năng của mình thì dù là có cảm tình tốt với cậu, tôi vẫn cho cậu thôi việc. Cứ vậy nhé. Chào cậu.


Hắn bước ra khỏi công ty, trong lòng vui hơn bao giờ hết, cuối cùng thì hắn cũng đã tìm được việc làm cho mình. Mặc dù con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng đây có thể coi là một khởi đầu tốt. Vậy là hắn có thể thực hiện được mơ ước của cha mẹ. Về nhà hắn sẽ gọi ngay cho cha mẹ báo tin. Và còn phải báo tin cho nó nữa. Hắn tự tin rằng mình có thể thuyết phục nó ở lại bên mình.


Căn phòng im lặng đến đáng sợ, tất cả mọi đồ đạc lại quay trở về như lúc hắn sống 1 mình. Nó đã dọn đồ đi. Không 1 lời từ biệt. Hắn gọi cho nó, nhưng không liên lạc được. Hắn thẩn thờ nhìn căn phòng của mình. Trước đây nó không cảm thấy, nhưng sao hôm nay, cũng căn phòng này, nhưng lại trống trải quá…


Bỗng dưng hắn chú ý trên bàn nước có 1 bao thư nhỏ, vội mở ra coi, hi vọng là nó có để lại cho hắn vài lời. Nhưng bên trong chỉ có tiền. 690 ngàn.


Có thể bạn hy vọng câu truyện này kết thúc theo kiểu nó đã ngủ với người đàn ông kia để hắn được nhận vào làm. Hay nó ra đi vì tương lai của hắn… Nhưng câu truyện này chỉ kết thúc đơn giản như sau:


- …Cuối cùng, nhờ vào chiếc hài mà Hoàng tử đã gặp lại Lọ lem, thế là họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau trong cung điện…


- Mẹ ơi, vậy là Hoàng tử không có chê Lọ lem nhà nghèo hả mẹ. Vậy bây giờ, mặc dù nhà mình cũng nghèo, nhưng sau này Hoàng tử cũng có thể thương con đúng không mẹ??


- Haha, đúng rồi, con gái của mẹ sau này sẽ rất là xinh đẹp… Không ai chê con đâu, và con sẽ kiếm được hoàng tử cho mình… Những người thương nhau thật lòng, rồi sẽ được ở bên nhau thôi… - Bỗng dưng nước mắt lại rơi, nó buồn vì vừa phải nói dối với con gái mình…
1 năm sau…


Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…


Thoáng có bóng xe chạy qua, một chiếc xe tay ga đắt tiền, người ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng nhận ra, đằng sau hắn là 1 cô gái trẻ, đang vòng tay ôm hắn.
Nó nhìn hắn, hắn thấy nó… Họ nhìn nhau… Rồi hắn quay mặt đi, như chưa từng quen biết, hay hắn sợ rằng nó sẽ kêu tên hắn…


Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…


“Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em… Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”


Một mùa mưa, Sài gòn.

 

---

 

Thực hiện: Nho Xanh
Tác giả: Jade

 

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Phan Ý Yên

Cà Phê với người lạ

Tôi yêu một người đàn ông xa lạ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ảo tưởng bắt đầu từ lòng dũng cảm để yên thân mình trong vòng tay một người không quen rõ. Anh ấy kể với tôi về cuốn sách mình đã đọc thời rất trẻ. Đó là...

Giọng đọc: Họa Mi
Tác giả: Tiên

Yêu một người( Phần 1)

Có ai dám nói rằng mình không cô đơn. Góc tối mang tên "cô đơn" vẫn luôn chiếm đâu đó một phần nhỏ trong mỗi người. Đôi khi, ngồi một mình giữa tiệm cà phê với quyển sách trên tay và thỉnh thoàng lại nhấm nháp một ít cà phê...

Giọng đọc: Họa Mi
Tác giả: Tiên

Yêu một người (phần 2)

Chúng ta rồi sẽ tìm được nhau giữa nhân gian hàng vạn người qua lại, sẽ có một đôi tay nắm lấy tay và đôi tay ấy sẽ ôm hết vào lòng những đắn đo, những lo lắng. Hạnh phúc sẽ đến như thế đó. Bạn đã yêu va yêu...

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Nguyễn Duy

Hay là mình cưới nhau đi em

Tôi từng nghĩ, người cầu hôn tôi phải mặc vest, ở một buổi lễ long trọng, có nến, có hoa, có người chứng kiến, chúng tôi trao nhẫn và hôn nhau. Anh cầu hôn tôi, chung cư vắng hoe, món trứng chiên bị khét nghẹt trên bếp...

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Lan Vy

Truyện ngắn: Chậm nhau một nhịp

Cả ngày hôm ấy hai người nghĩ về nhau. Họ tự say mê đôi mắt của người mà mình gặp trong chưa đầy một giờ...

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Di Linh

Truyện ngắn: Anh bước tiếp đi, còn em phải quay về

"Em có thể chờ anh, nhưng thời gian không chờ em thêm nữa… Thế nên, anh cứ tiến về phía trước, em hèn nhát xin quay đầu lại”.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Hồng Hạ

Truyện ngắn: Người đàn ông đã cũ

Người đàn ông tôi nghĩ sẽ bên nhau cả đời, giờ anh bảo anh đã yêu một người khác.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Bài sưu tầm

Truyện ngắn: Có những thứ chỉ đến trong khoảnh khắc

Vào cái thời khắc đêm lạnh tê tái, anh ta đã thật dịu dàng.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Di Nguyễn

Khóc giữa Sài Gòn

Sài Gòn như vậy, quay đi là lạc mất, nhưng những con đường vòng vèo vô định, đi mãi cũng có cách gặp lại con đường cũ đã đi qua, họa chăng chỉ là thời gian bao lâu mà thôi

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Duyên Phương

Cả một trời thương

Cả đời này, có lẽ không ai có thể thương anh nhiều như cô đã từng, nhưng không ai làm tổn thương cô nhiều như tình yêu anh đã từng.

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Miu Lee

Viết cho ngày đôi mình già đi…

Đó là ngày của mấy chục năm nữa, khi mà đôi mình đã chán ngấy cái việc gánh chữ vội trên vai giữa thị thành chật chội, rồi mình cùng nhau đi tìm chốn an yên mà hưởng cho trọn những ngày tháng tươi đẹp còn lại.

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Bài sưu tầm

Bạn bè chỉ cần chất lượng, không cần số lượng, lúc gian nan hoạn nạn mới hiểu được lòng người

Không cần biết rằng bạn từng chơi với bao nhiêu người, chỉ xem khi bạn khó khăn có bao nhiêu người vẫn ở bên bạn? Ngẫm nghĩ một chút…Bạn sẽ phát hiện ra rằng, thực sự rất ít. Hàng ngày có thể cùng họ vui chơi, ăn uống vui vẻ...

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Bài sưu tầm

Đến bao giờ chúng ta mới tìm thấy người sinh ra trên đời này là dành cho mình?

Em muốn chọn một người để yêu, không phải loại tình yêu lâu ngày sinh tình cảm. Mà là loại tình cảm vừa gặp đã rung động, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy tim rơi.

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Vũ Dương

Hiện tại chính là ước mơ mà bạn từng hướng tới, hãy để trái tim trở về lúc ban đầu

Mỗi một hiện tại, đều là nơi xa mà trong lòng chúng ta từng hướng tới. Hãy để trái tim ta trở về lúc ban đầu, đem từng cái hiện tại trở thành một khởi đầu mới, làm tốt công việc của bây giờ, sống tốt cuộc sống của bây...

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Thảo An

Đừng ưu tiên những người chỉ xem bạn là sự lựa chọn

Sẽ như thế nào khi người khác chỉ xem ta là người thay thế trong khi đối với ta họ là người quan trọng nhất? Câu trả lời thì chắc hẵn ai củng biết rồi đấy, “Buông bỏ là lựa chọn duy nhất”.

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Như Anh

Cho em tiền và đêm ở lại với em đi - Phần 1

Ngọc Mai chạy về phía cửa, khóa chặt rồi ném chìa vào góc phòng: "Đêm nay, anh ngủ lại đây đi..." khiến Mạnh Quân ngạc nhiên. Nhìn ánh mắt đầy lém lỉnh và gọi mời của Ngọc Mai, anh thấy cô lạ lắm...

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Hà Phương

Khi con gái 28

28, cái tuổi bạn ở lưng chừng chênh vênh của con gái. Bạn qua rồi một thời mộng mơ mười tám, bạn lãng quên rồi nỗi đau va vấp giữa dòng đời và gói ghém lại cả rồi những vết thương lòng của tuổi đôi mươi. Giờ đây, con gái...

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Sao Sao

Cô gái à, hãy yêu đi

Em hãy tìm cho mình một ai đó đủ bao dung, đủ yêu thương, đủ quan tâm để em gửi gắm đi. Ừ thì cái bóng của người cũ đôi khi vẫn còn ám ảnh em làm em sợ hãi, nhưng em ạ, nếu ai đó đủ chân thành trái...

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Sưu tầm

Điều quý giá nhất của đời người là gì?

Kỳ thực mỗi một người chúng ta, tự thân đã có một bảo bối vô giá mà không mấy người biết được, cũng không mấy người quan tâm để ý đến nó. Đó chính là tâm hồn thiện lương, tâm hồn thiện lương chính là thứ bảo bối vô giá...

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Vũ Văn Duy

Nếu một ngày ta tình cờ gặp lại khi không còn là gì của nhau...

Nếu một ngày ta tình cờ gặp lại khi không còn là gì của nhau, hãy mỉm cười với nhau một cái rồi bước đi thật nhanh nhé.... Mỉm cười như một cách chào hỏi xã giao thôi, để biết rằng cả hai vẫn đều ổn, và cũng để nhắc...

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage