Mùa ngóng Tết thần tiên...

Thể hiện : Vy Cầm
07-02-2018
  0   210

Cuộc sống xa nhà gần mười năm đủ để tôi nhận ra một điều rằng, thời điểm nỗi nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ khu vườn tuổi thơ ắp đầy kỷ niệm dậy lên trong tôi nhiều nhất, cồn cào và mãnh liệt nhất chính là những ngày này, khi những tia nắng yếu ớt đủ gọi về một ban mai tươi mới. Và làn mưa đã dễ chịu hơn, không làm đất trời xám xịt lại. Không gian ấy đưa tôi về ngày xưa, nơi tôi cùng với tuổi thần tiên bắt đầu náo nức ngóng chờ ngày sẽ mang đến bên mình nhiều nhất yêu thương.

 

Đó là những ngày tôi và bạn bè đến trường dưới cái lạnh đã không còn tê tái trên con đường làng vừa khô ráo sau cả một mùa lội bùn lầy đến nửa bắp chân, lại trơn tuột, phải bấu chặt mười ngón chân xuống mặt đất vẫn còn lo trượt té. Chúng tôi bắt đầu bàn với nhau về sự chuẩn bị đón tết của mình, khoe với nhau về chậu hoa vạn thọ đã chớm những nụ đầu tiên. Tôi thường là kẻ thất thế nhất, đến lúc đó mới cuống quýt đi xin hàng xóm hoặc mấy đứa bạn “dư dả” một vài cây hoa móng tay, mào gà, một bụi cẩm tú mai và chiết mấy cành vạn thọ về trồng trước sân. Thế là sau đó, buổi sáng nào cũng không cần mẹ giục vẫn dậy từ rất sớm để xem công trình của mình đã có kết quả gì chưa. Tôi và em gái đã reo lên vui mừng khi những chiếc nụ bé tí mong chờ đã rón rén nhú lên giữa bàn tay xanh vạn thọ. Nỗi náo nức trong tôi, và trong em gái tôi nữa, như được nhân lên gấp bội.

Đó là ngày trên gương mặt mẹ tôi giãn ra những nếp lo âu. Mẹ nhìn chúng tôi cười bảo: “Đi may đồ tết, mấy con!”. Niềm sung sướng vô bờ lập tức trào dâng trong lồng ngực đứa trẻ nông thôn nhà nghèo là tôi giây phút ấy. Bởi chúng tôi, mỗi năm chỉ được hai lần may áo quần mới: đầu năm học và chuẩn bị tết. Mà áo quần tết cũng chỉ là bộ quần tây áo trắng vải xoa hoặc khá hơn là vải katê để tận dụng mặc đi học luôn. Tôi vẫn nhớ, mẹ đã không thể có được chiếc áo hồng bằng vải xốp (thứ vải giờ chẳng còn ai mặc nữa) vì quá đắt, mà chỉ may một bộ đồ bằng vải bông ép màu tím hoa cà. Bộ đồ ấy giờ mẹ vẫn giữ trong tủ đồ cũ như một nhắc nhớ dịu êm.

 



Đó là ngày mảnh vườn sau nhà lấp lánh hoa chanh. Ôi! Tuổi thơ tôi đã gắn với vườn chanh ấy quá nhiều kỷ niệm. Vườn chanh mà đâu chỉ có chanh. Nào bồ ngót, mồng tơi, rau dền. Sau những đợt mưa, vườn xanh mướt. Tôi cùng mẹ cắt rau từ chiều hôm để sáng ra tôi đội xuống chợ bán dưới cái nắng rụt rè cuối đông. Tiền bán được, mẹ sẽ cho tôi một ít để bỏ vào chiếc hòn binh đất đặt dưới gầm giường. Đến cận tết, tôi sẽ khui ra và mua cho tôi, cho em gái một chiếc vòng đeo tay bằng nhựa hay cặp nơ buộc tóc thật dễ thương. Giờ ngồi nhớ lại mới thấy hạnh phúc ngày xưa sao mà bé nhỏ, xinh xắn quá chừng. Và ngay lúc này đây, hiện rõ trước mắt tôi là hình ảnh một bé con tóc chấm vai thì thầm giữa vườn chanh đang nhẹ hương thanh khiết: “ra thật nhiều trái, chanh nhé, chị yêu chanh thật nhiều!”. Bé con ơi! Bao giờ ta lại được quay về thơ ngây?

Đó là ngày tôi cảm nhận rõ nhất không khí mùa xuân đã len vào từng hơi thở của cỏ cây, vạn vật. Để giờ đây, khi cầm trên tay tuổi mình, biết mỗi khi xuân đến lại mang theo một nỗi ái ngại xuân thì, tôi vẫn không thể ngăn tôi trong trẻo lạ kỳ, lại rạo rực bâng khuâng một mùa ngóng tết thần tiên…

 

 

Nguồn: Ngô Thị Thục Trang/ Báo Quảng Nam.

 

 

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Sưu tầm

Chốn bình yên sau giông bão

Ai cũng nói nhà là nơi để về, là chốn bình yên sau giông bão. Nhưng rồi nếu một ngày, khi căn nhà nhỏ ấy xảy ra sóng gió lớn, bạn sẽ nhận ra rằng, hóa ra ngay cả chốn bình yên nhất cũng không phải là mãi mãi, sẽ...

Tác giả: Sưu tầm

Vẻ đẹp chân chính là tự tin ngẩng cao đầu

Tự tin là một hình thức của vẻ đẹp. Tuy nhiên, hầu hết mọi người nghĩ rằng vẻ đẹp chính là tướng mạo bề ngoài. Đó là lý do tại sao nhiều người cảm thấy không hài lòng với bản thân. Không quan trọng bạn giàu hay nghèo, dễ thương...

Giọng đọc: Kami

Radio Tâm hồn đặc biệt: Món quà tặng Mẹ!

Mẹ: có nghĩa là mãi mãi, là cho đi không đòi lại bao giờ, chỉ đến khi bạn làm mẹ, bạn mới có thể thấu hiểu hết những nỗi lòng, những khổ cực mà mẹ phải gánh chịu khi sinh ra con và nuôi con khôn lớn..

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Sưu tầm

Cuộc sống cũng giống như đi xe đạp

Cuộc sống đôi khi cũng bắt bạn đi theo những con đường cong và đôi khi xuất hiện những ngã rẽ bất ngờ, đòi hỏi bạn phải lựa chọn. Bạn có thể vẫn kiên định đi theo con đường của mình hoặc đi vào ngã rẽ. Và nếu bi kịch...

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Giấu Tên

Ngôi nhà thiếu Ba!

Có những lá thư, viết rất lâu nhưng chưa kịp gửi. Có những nỗi niềm thầm kín, chỉ muốn giữ cho riêng mình. Nhưng nếu viết ra, có lẽ sẽ vơi đi những buồn thương...

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Sưu tầm

Tiền có là tất cả?

Tiền có là tất cả hay không? Và tiền có là thước đo cho giá trị của một con người? Tất cả sẽ có lời giải đáp..

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Trithuctre

Thanh xuân là gặp đúng người nhưng sai thời điểm

Đứng ở giữa ngã tư đường mang tên Thanh Xuân, nhìn lại con đường trưởng thành của chính mình, con đường phía trước còn rất dài cần phải bước tiếp. Ai không từng một lần tuổi trẻ, ai tuổi trẻ không từng một lần mắc sai lầm....

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Sưu tầm

Bài học từ những câu chuyện giản dị

Con thỏ mang vết thương chạy vào trong hang, đồng bọn của nó vây quanh, ngạc nhiên hỏi: “Con chó săn kia hung dữ như thế, cậu lại bị thương thế này, làm thế nào mà lại chạy thoát được thế?” “Đơn giản là vì nó là cố hết sức,...

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Tudou

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con mỗi ngày một lớn lên Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Cá Kho

Tháng 4 cho người đi xa nhớ lời hẹn cũ

Tháng Tư về, có những người đi xa nhớ lời hẹn cũ. Những chiếc xe rong chở loa kèn xuống phố giữa ban mai sương đang còn đang ngập ngừng như ngái ngủ. Trên những búp loa kèn mỏng manh, nắng tháng Tư càng thắm, tô điểm cho loa kèn...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Mộc Diệp Tử

Trải qua vài lần sai, bạn nhất định sẽ gặp một người khiến bạn mãn nguyện tựa đầu bình yên

Có những mối tình tưởng rằng sẽ ở lại sau tất cả, nhưng đến cuối đường mới hay, mình đã nắm tay sai một người. Có những mối tình chẳng nguyện thề, chẳng tha thiết, tất cả chỉ là sự bình lặng qua ngày, nhưng ngoảnh mặt, sau bao đổi thay,...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Tú Lệ

Lý lẽ của trái tim - Phần 2

Tôi thoáng giật mình, lần nữa. Vậy là Trinh không hề mới quen như tôi từng nghĩ, em ở bên cạnh chúng tôi, suốt nhiều năm tháng qua.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Tú Lệ

Lý lẽ của trái tim - Phần 1

Vũ thích nhìn Trinh cười, thích cái cách cô ấy đột ngột xuất hiện, không báo trước, thích cả cách cô ấy hay đòi anh đưa đi ăn duy nhất một loại bánh: bánh rán. Tóm lại, xung quanh Trinh, mọi thứ đều có thể xảy ra. Một cô gái...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Sưu tầm

Hồi sức cấp cứu cho nàng

Mời các bạn cùng thưởng thức chùm truyện cười "Hồi sức cấp cứu cho nàng" qua giọng đọc Vy Cầm nhé!

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Ngạ Qủy

Bức họa treo trên tường - Phần 3

Sự kiện lần này càng khiến bức tranh kia được ngụy tạo thêm nhiều câu chuyện thêu dệt huyền bí. Rằng liệu có khi nào đó là một bức tranh thành tinh, một bức tranh sát chủ vì không muốn giết thêm mạng người nên đã tự động biến mất.

Giọng đọc: Kami & Vy Cầm
Tác giả: Thi Thi,Sưu tầm

FM Độc thân : Cuộc sống em ổn không?

Đã hơn một lần em cúi đầu quay lưng từ chối người ta chỉ vì vết đau cũ vẫn còn nhức nhối. Có lẽ ai cũng giữ cho mình một hình bóng đầy khắc khoải trong nhớ mong, chỉ là không thể chạm tay đến nữa rồi. Tháng 5 về,...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Thi Thi

Không sao đâu em, nỗi buồn nào rồi thời gian cũng phai mờ…

Chúng ta rồi sẽ đi qua thương nhớ, từng yêu bằng tất cả nồng nhiệt của tuổi trẻ, nhưng cô gái nhỏ thực sự mọi thứ em làm có đáng hay không? Có đáng khi phí hoài thanh xuân vì người con trai chẳng vì em buồn mà cố gắng...

Giọng đọc: Vy Cầm,Hoàng Dương
Tác giả: Bài sưu tầm

Anh sẽ yêu em trong bao lâu?

"Anh sẽ yêu em bao lâu" - Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Ploy

Trái đất tròn không gì là không thể - Phần cuối

Hoa hồng màu đỏ, Facebook màu xanh. Dù chạm mặt mãi, vẫn chưa biết em!

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Sưu tầm

Ông nói gà bà nói vịt!

Mời các bạn theo dõi chùm truyện cười "Ông nói gà bà nói vịt!" qua giọng đọc của Vy Cầm nhé!

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage