Mùa ngóng Tết thần tiên...

Thể hiện : Vy Cầm
07-02-2018
  0   379

Cuộc sống xa nhà gần mười năm đủ để tôi nhận ra một điều rằng, thời điểm nỗi nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ khu vườn tuổi thơ ắp đầy kỷ niệm dậy lên trong tôi nhiều nhất, cồn cào và mãnh liệt nhất chính là những ngày này, khi những tia nắng yếu ớt đủ gọi về một ban mai tươi mới. Và làn mưa đã dễ chịu hơn, không làm đất trời xám xịt lại. Không gian ấy đưa tôi về ngày xưa, nơi tôi cùng với tuổi thần tiên bắt đầu náo nức ngóng chờ ngày sẽ mang đến bên mình nhiều nhất yêu thương.

 

Đó là những ngày tôi và bạn bè đến trường dưới cái lạnh đã không còn tê tái trên con đường làng vừa khô ráo sau cả một mùa lội bùn lầy đến nửa bắp chân, lại trơn tuột, phải bấu chặt mười ngón chân xuống mặt đất vẫn còn lo trượt té. Chúng tôi bắt đầu bàn với nhau về sự chuẩn bị đón tết của mình, khoe với nhau về chậu hoa vạn thọ đã chớm những nụ đầu tiên. Tôi thường là kẻ thất thế nhất, đến lúc đó mới cuống quýt đi xin hàng xóm hoặc mấy đứa bạn “dư dả” một vài cây hoa móng tay, mào gà, một bụi cẩm tú mai và chiết mấy cành vạn thọ về trồng trước sân. Thế là sau đó, buổi sáng nào cũng không cần mẹ giục vẫn dậy từ rất sớm để xem công trình của mình đã có kết quả gì chưa. Tôi và em gái đã reo lên vui mừng khi những chiếc nụ bé tí mong chờ đã rón rén nhú lên giữa bàn tay xanh vạn thọ. Nỗi náo nức trong tôi, và trong em gái tôi nữa, như được nhân lên gấp bội.

Đó là ngày trên gương mặt mẹ tôi giãn ra những nếp lo âu. Mẹ nhìn chúng tôi cười bảo: “Đi may đồ tết, mấy con!”. Niềm sung sướng vô bờ lập tức trào dâng trong lồng ngực đứa trẻ nông thôn nhà nghèo là tôi giây phút ấy. Bởi chúng tôi, mỗi năm chỉ được hai lần may áo quần mới: đầu năm học và chuẩn bị tết. Mà áo quần tết cũng chỉ là bộ quần tây áo trắng vải xoa hoặc khá hơn là vải katê để tận dụng mặc đi học luôn. Tôi vẫn nhớ, mẹ đã không thể có được chiếc áo hồng bằng vải xốp (thứ vải giờ chẳng còn ai mặc nữa) vì quá đắt, mà chỉ may một bộ đồ bằng vải bông ép màu tím hoa cà. Bộ đồ ấy giờ mẹ vẫn giữ trong tủ đồ cũ như một nhắc nhớ dịu êm.

 



Đó là ngày mảnh vườn sau nhà lấp lánh hoa chanh. Ôi! Tuổi thơ tôi đã gắn với vườn chanh ấy quá nhiều kỷ niệm. Vườn chanh mà đâu chỉ có chanh. Nào bồ ngót, mồng tơi, rau dền. Sau những đợt mưa, vườn xanh mướt. Tôi cùng mẹ cắt rau từ chiều hôm để sáng ra tôi đội xuống chợ bán dưới cái nắng rụt rè cuối đông. Tiền bán được, mẹ sẽ cho tôi một ít để bỏ vào chiếc hòn binh đất đặt dưới gầm giường. Đến cận tết, tôi sẽ khui ra và mua cho tôi, cho em gái một chiếc vòng đeo tay bằng nhựa hay cặp nơ buộc tóc thật dễ thương. Giờ ngồi nhớ lại mới thấy hạnh phúc ngày xưa sao mà bé nhỏ, xinh xắn quá chừng. Và ngay lúc này đây, hiện rõ trước mắt tôi là hình ảnh một bé con tóc chấm vai thì thầm giữa vườn chanh đang nhẹ hương thanh khiết: “ra thật nhiều trái, chanh nhé, chị yêu chanh thật nhiều!”. Bé con ơi! Bao giờ ta lại được quay về thơ ngây?

Đó là ngày tôi cảm nhận rõ nhất không khí mùa xuân đã len vào từng hơi thở của cỏ cây, vạn vật. Để giờ đây, khi cầm trên tay tuổi mình, biết mỗi khi xuân đến lại mang theo một nỗi ái ngại xuân thì, tôi vẫn không thể ngăn tôi trong trẻo lạ kỳ, lại rạo rực bâng khuâng một mùa ngóng tết thần tiên…

 

 

Nguồn: Ngô Thị Thục Trang/ Báo Quảng Nam.

 

 

Tác giả: Sưu tầm

Sống ở đời đừng quá đặt nặng mọi thứ, cho được cứ cho, buông được cứ buông

Tôi luôn tâm niệm một điều, cuộc đời ngắn ngủi, hờn giận, sân si với nhau làm gì. Biết đâu ngày mai chẳng còn thấy nhau nữa, khi đó tiếc nuối bao nhiêu.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Đào Trung Hiếu

Ngày cuối năm...

Một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Một năm qua đi, chúng ta đã làm được gì, chưa làm được gì và định hướng xem cần phải làm gì trong một năm mới đến?

Đó là buổi chiều đẹp nhất của năm. Chiều 30 Tết!

Đời người cũng giống như chiếc lá. Mỗi năm Tết lại đến một lần. Trái Đất mỗi ngày một đông nhưng có những người thân yêu của ta không còn nữa.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Nguyễn Duy Nhiên

Vị thiền sư khiến mọi người phải thấm thía cuộc đời chỉ với một câu hỏi: Tảng đá có nặng không?

Bạn biết không, cuộc đời có thể chỉ bày cho ta nhiều phương cách để dời đổi tảng đá, nhưng nhiều khi sự có mặt của tảng đá ấy là để ta có dịp nhìn lại và thấy rõ mình hơn.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Sưu tầm

Mỗi thử thách trong đời người đều là lời chúc phúc âm thầm của Trời cao

Đừng vội than thở, oán thán khi vấp phải khó khăn, vì mỗi một thử thách trong đời đều là cơ hội, là niềm vui và là lời chúc phúc mà Trời cao ban tặng.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Emmiu

Hãy phớt lờ nỗi buồn và học cách cám ơn những nỗi đau…

Chuyện buồn, nỗi đau, quá khứ…. dù có tệ như thế nào, thì cũng có ngày bạn sẽ phải cám ơn nó. Dù ít dù nhiều, đó cũng là những bài học mà cuộc sống đã dạy cho bạn. Học thuộc bài và khắc sâu trong tim, chính là nhiệm...

Tác giả: Sưu tầm

Biết sống sao cho vừa lòng thiên hạ?

Chẳng bao giờ người ta cần có lý do để ghét bỏ ai đó. Yêu hay ghét nó là cảm giác của mỗi người, mà con người luôn là tạo vật đầy rẫy mâu thuẫn. Thế nên, có bới móc tìm ra lý do biện minh cho việc yêu quý...

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Guu

Đời người ngắn ngủi, muốn thanh thản hãy học cách nói hai chữ: ‘Thì thôi’

Làm gì có ai trong đời toàn gặp chuyện tốt lành? “Vạn sự như ý” chỉ là lời chúc vĩnh viễn không thành sự thật. Nghịch cảnh thực ra là món quà, trong nghịch cảnh mới luyện nên vàng kim chói sáng.

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Bài sưu tầm

Đau đớn cứ từ bỏ, mệt mỏi hãy nghỉ ngơi

Bốc đồng say một lần, tỉnh rượu rồi thì lại bước tiếp con đường của mình.

Giọng đọc: Mai Hương
Tác giả: Dear.vn

Hãy biết quý trọng cuộc đời để không cảm thấy hối tiếc

Trên thế giới này, có hai chuyện chúng ta không thể không làm: thứ nhất là trốn chạy, thứ hai là dừng lại nhìn xem tư tưởng của mình đã tốt hay chưa.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Sâu Điên

Dành cho những người luôn hỏi: Giáng sinh nên tặng quà gì?

Khi bắt đầu lên kế hoạch viết một bài thật hay về Giáng sinh cho chuyên mục eMagazine thứ 2 của tháng, sẽ lên sóng đúng vào dịp lễ hội rộn ràng nhất của năm, tôi bắt đầu bị bối rối. Nên viết về điều gì đây?

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Guu

Có những người đã để lỡ rồi thì sẽ không bao giờ trở lại

Năm 8 tuổi, tôi thích con búp bê trong tủ kính, mẹ nói đợi khi nào có tiền sẽ mua cho, nhưng lên 10 tuổi, tôi đã không còn thích nó nữa. Mỗi ngày đã đi qua, làm sao quay trở lại? Và bạn nói xem, trên thế gian này,...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Sâu Điên

eMagazine số 6 - Viết cho những người cứ buồn mãi về một chuyện

Cười mãi vì một câu nói đùa thì không thể, nhưng đau đi đau lại vì một lời nói tuyệt tình thì hoàn toàn có thể. Cuộc sống luôn thiên vị cho nỗi buồn…

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Nam Dương

Lý do con gái mạnh mẽ khó có người yêu

Không giới hạn bởi các định kiến xã hội. Chỉ cần cô ấy muốn thì sẽ làm. Chỉ cần cô ấy yêu thì cô ấy sẽ bất chấp tất cả mà bảo vệ cho tình yêu của mình.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Guu

Dăm bận tổn thương, mấy lần bất hạnh cũng phải mạnh mẽ mà kiêu hãnh với đời, em ơi!

Yêu một người xứng đáng, ở bên một người đúng đắn và sống một cuộc đời thật ý nghĩa. Đó mới là điều đàn bà phải nói với mình mỗi ngày. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, chọn hạnh phúc được không em?

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Mộc Tiểu Ngư

Đừng quay lại với một người đã từng buông tay mình ngay trong lúc mình cần họ nhất

Đừng quay lại với một người đã từng buông tay mình ngay trong lúc mình yêu họ nhất, bởi vì họ đã đi “một vòng trái đất” rồi quay lại vì không thể tìm được một ai tốt hơn mình mà thôi.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Hoài My

Gửi những người yêu đơn phương : Nếu thấy không cần thì đừng nên giữ

Đừng tự làm mình đau bởi hạnh phúc của người khác

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Dear.vn

Cái bạn mà anh đang thương, có đôi điều nhỏ xíu dễ thương lắm.

Bạn là bình yên mà anh đang cố giữ, mỗi lúc, mỗi ngày. Và anh rất thương bạn, chính trong tâm hồn bạn. Thương biết bao nhiêu.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Trinh Leng Keng

Khi một mình vẫn ổn thì đâu nhất thiết phải cần tới ai?

Trước khi tìm thấy người mà bạn tin rằng “đúng” cho cuộc đời mình, thì đừng gật bừa yêu đại, cứ ở một mình như vậy đi.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Đào Thy

Người đàn bà khiến cả ba gã đàn ông yêu điên cuồng - Phần 4

Dũng đứng nhìn hai người đàn ông, một cao lớn, một bé nhỏ đứng dựa vào nhau trước biển cả mênh mông đầy sóng. Dũng khẽ nói: Con trai, thực sự con đã có một chỗ dựa thật kiêu hãnh. Người đàn ông ấy, xứng đáng là cha của con...

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage