Mùa thu lá xanh

Giọng đọc: Chit Xinh  
Tác giả: Kiha

Có một con đường mà dẫu có đi qua bao tháng năm, bao biến cố ...


Bạn đã thêm thành công

Radio đã có trong playlist của bạn

Chọn playlist hoặc tạo mới
  • Bạn chưa có playlist mới nào !

 

Tôi tin rằng, trong chúng ta ai cũng có một con đường mà dẫu có đi qua bao tháng năm, bao biến cố của cuộc đời ta cũng chẳng thể quên nổi. Con đường với hàng lá me bay ngày tựu trường đầu tiên, con đường ngày ta nhận ra bước chung đôi bầu trời xanh một màu xanh rất khác, con đường về nhà, những con đường khắc thật sâu trong tâm khảm, những con đường mãi mãi không bao giờ có thể phai lạt trong trái tim. Với tôi, con đường ấy là một con đường đầy màu xanh, như bài hát nào đã gọi nổi thành tên:


“Hôm mùa thu, từng hàng cây nhẹ ru buông lá xuống mặt hồ xao sóng
Em cầm tay anh dạo trên con đường xanh,
anh hát vu vơ về những giấc mơ.
Em lặng im hạnh phúc ngập tràn trái tim
Em ước phút giây này là mãi mãi”...


Thanh xuân của mỗi người, tôi nghĩ, đều mang tên một ai đó. Tôi còn nhớ như in câu nói rất hay trong một bộ phim mình từng xem, “yêu đúng người là tình yêu, yêu sai người là tuổi trẻ”.

 

 

Và tôi tin mình có đủ hai thứ ấy trong thanh xuân của mình. Ai yêu mà không tin đó là tình yêu duy nhất, ai yêu mà nghĩ rằng có một ngày phải chia phôi, ai yêu mà không nghĩ rằng tuổi trẻ này đẹp đẽ biết bao nhiêu, dẫu có thể ta sẽ đau, dẫu có thể người sẽ đi. Một ngày nào đó trong đời, ngày đó có thể mưa ngâu, có thể lạnh giá, cũng có thể nắng vàng tươi, ta nhận ra người mình thương yêu đã không còn như xưa nữa. Như một ngày mưa, ta nhìn ra cửa sổ và không sao ngăn nổi những giọt nước đang rơi, ta chỉ có thể níu giữ lại dấu vết ướt nhèm của nó như níu giữ lại những ký ức đẹp mà ta từng có với người.


“Nhưng mùa thu đi rồi anh cũng ra đi
Mình em với con đường lá xanh
Có nỗi buồn màu xanh như lá
Như dòng sông nước cuốn đi tháng năm
Em ném những viên sỏi nhỏ xuống hồ
Để mặc cho tâm tư theo mùa thu trôi
Có ai buồn mà vui như thế
Không phải em dễ lãng quên nỗi đau
Ai đã đưa em đi giờ bỏ lại
Một mình em lẻ loi giữa mùa thu lá xanh.”

 

Tôi không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng suốt tuổi trẻ của mình, tôi đã gắn bó với thành phố xinh đẹp này, như những người bạn, như gia đình, như người tình, lúc nào cũng có thể trở về, lúc nào cũng có thể khóc, lúc nào đi xa cũng nhớ…


Tôi từng đi qua tình yêu, từng là một trái tim thất bại. Còn gì buồn hơn một trái tim mãi mãi không giữ nổi người thương yêu của cuộc đời mình? Đã nhiều năm đi qua, mọi thứ có thể thay đổi, những cây bàng trên con phố tôi ở đã thay lá mấy mùa, người tôi thương cũng đã vu quy, chỉ có những con phố Hà Nội là còn ở lại cùng tôi, mãi mãi.  Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Thanh niên…

 

cô gái, cô đơn, nhớ, một mình

 

Thời gian đã chảy trôi như thế, mọi thứ đều có thể bị lãng quên, nhưng trong lòng tôi, những gì đã từng có, cả niềm hạnh phúc lẫn đau khổ sẽ vẫn mãi mang một màu xanh hi vọng. Tôi không tin vào cổ tích, cũng không tin vào những tấm vé khứ hồi của trái tim trong tình yêu, nhưng tôi tin, ở khoảnh khắc đẹp đẽ đó, tôi và người, đã thực lòng cho nhau những tình cảm chân thành nhất, tươi đẹp nhất, xanh tươi nhất. Thế nên, con đường trong trái tim tôi, con đường mùa thu ấy, không phải là màu vàng úa mà là màu xanh, màu xanh của thanh xuân, không hối tiếc, không oán hận.


Nếu một lần nữa duyên phận đủ đậm sâu cho tôi mở lòng với tình yêu, đó ắt hẳn phải là chàng trai có thể nắm tay tôi bước ra khỏi những chia ly thường thấy, hẳn là một chàng trai có thể lặng im cùng tôi mỗi khi lòng gợn sóng trước những nỗi niềm không tên của cả một thế giới hỗn độn cảm xúc đầy dự cảm, hoài nghi, lo sợ phụ nữ. Thật lạ kỳ là đến một lúc nào đó trong cuộc đời, con người ta không còn mong mỏi ở nhau những tiếng cười, những câu chuyện ồn ã đầy rẫy của của cuộc sống vốn dĩ thị phi này. Không hẳn là niềm vui thì chóng tàn, không hẳn là nỗi niềm không cần sẻ chia thành lời cũng có thể hiểu được. Chỉ là lặng im cho ta một cảm giác an toàn, cho ta một chút đồng cảm, cho ta một chút niềm tin rằng dù có thế nào đi chăng nữa, bàn tay này vẫn sẽ lặng im bên cạnh mình, dẫu ngoài kia thế giới có ồn ào, có đổi thay, dẫu ngay cả chính  ta cũng lặng im…

 

Nếu người ấy còn có thể xuất hiện trong cuộc đời, nơi đầu tiên tôi muốn người ấy đến cùng mình là những con phố của Hà Nôi. Tôi muốn được nắm tay người ấy, nói với anh rằng, “em đã từng một mình khóc ở đây rất nhiều lần, chỉ mình em, và những hàng cây. Nhiều  lắm  anh biết không? Nhưng em vẫn luôn tin, một ngày nào đó anh sẽ xuất hiện, như những chồi xanh vẫn lên khi mùa sang, như những hi vọng”


----------

Tác giả: Kiha/radiome.vn
Thực hiện:  Chit xinh và nhóm sản xuất RadioMe

Những bài viết, chia sẻ của bạn, hãy gửi về cho chúng tôi theo địa chỉ: camxuc@i-com.vn nhé.

Chưa có bình luận