Người dưới chăn

Thể hiện : Nhím Xù
Tác giả : Truyện ngắn hay
12-07-2018
  0   668

Sớm chiều hôm ấy tôi từ cánh đồng của xã mỡi về, trong tay góp nhặt được chút ít lúa non, định bụng nấu một nồi cháo cốm cho thằng Nam, còn đang ốm bệnh rên hừ hừ trên giường.

 

Quanh đi quanh lại trời đã tối từ lúc nào, bếp lửa sáng rực, thi thoảng có tiếng nổ lách tách từ than củi. Bên trên là cái nồi nhôm đã đen kịt và dính đầy nhọ nồi. Ở trong cái nồi nhôm ấy, là thứ cháo thơm phức tôi nấu từ nắm lúa non ngoài đồng.

 

Dưới ngọn đèn duy nhất ở bếp, tôi cầm một tờ báo hiếm hoi quét từng nét chữ.

 

Hôm ấy là một hôm vào năm 2003, cả làng cả bản lúc ấy còn nghèo đơn sơ lắm. Trên xã cũng mới tính kéo điện được về có mấy hôm, nhưng cho dù có kéo điện về, cũng chỉ có vài hộ dám đăng kí dùng. Phần vì dân mình lúc ấy tính tình tiết kiệm, lại nghèo, còn sót tiền điện. Đến mua một cái bóng đèn cũng còn phải đắn đo suy nghĩ nữa là.

 

Trong nhà có duy nhất hai ngọn đèn dầu, một ở gian trên, một ở dưới bếp này cũng là để tiện đun nấu. Hơn nữa bình thường người trong nhà cũng ít khi sinh hoạt dưới ánh đèn ở gian trên lắm, mà toàn là về nhà, tắm rửa giặt rũ xong lại thi nhau chui vào sưởi gần bếp lửa cho tránh cái đêm đông giá lạnh.

 

Tôi là con thứ hai trong gia đình, tôi không sống trong căn nhà này, mà tôi sống ở một nơi cách rất xa nơi này. Đó là ở thị trấn. Hè này vì có dịp được nghỉ, tôi tranh thủ xin bố mẹ lên đây chơi với anh em họ hàng. Căn nhà này cũng là căn nhà của ông nội tôi, ông bà ở với nhau từ thủa khai khẩn đất hoang, từ cái thời mà cả cái xã Thắng Lợi này còn chưa có một bóng người Kinh kia.

 

Bà tôi thì đã mất từ năm hai nghìn, còn một mình ông cô đơn lạnh bóng. Bố mẹ tôi liền làm công tác tư tưởng, đón ông xuống huyện để tiện bề chăm sóc. Còn căn nhà này thì để lại cho chú út Tài quản lý.

 

Chú út Tài cao to vạm vỡ, năm ấy đã trên hai mươi tuổi, sức người trẻ khỏe. Ấy vậy mà lại chẳng có vợ con gì cả, thậm chí cả một cái mảnh tình vắt vai cũng chưa từng xuất hiện. Chuyện ấy cũng chẳng phải là không có nguyên do.

 

 

Thời ấy cả xã Thắng Lợi nằm bên một triền sông của dòng Sông Mã hoang sơ. Sông nhỏ mà hung hiểm vạn phần, cứ vài hôm thì lại có người chết trôi dạt sông qua cái đoạn sông của xã. Người chết nhiều quá, đến nỗi người lớn trong nhà còn cảm thấy sợ hãi, cấm con trẻ không được bén mảng đến gần khúc sông, bằng không thì chỉ có bị ăn đòn.

 

Thế mà cấm là vậy, lũ trẻ vẫn ngang nhiên tắm ở sông như thường, đối với chúng, lòng sông yên ả hiền hòa, cùng lắm chỉ là vài cái xác. Lũ trẻ lúc ấy bạo gan lắm, bạo gan hơn lũ trẻ con bây giờ rất nhiều, thậm chí có đứa còn dám ngủ ngoài nghĩa địa, lớn hơn một chút còn nói đã từng đùa giỡn với lửa ma trơi.

 

Quay lại chuyện công việc của chú út Tài, tại sao chú không lấy được vợ. Chuyện ấy cũng từ cái công việc mà người ta muôn đời kiêng kị khó nói ra, nghề đào mả cho người chết.

 

Nghề này tính ra thì chẳng đáng nói gì, thế nhưng bấy giờ dân xã Thắng Lợi mê tín lắm, cứ có chuyện gì liên quan người chết là lắc đầu nguây nguẩy, rằng sợ đắc tội với Hà Bá, rằng sợ ma theo về nhà, đủ thứ chuyện...vv. Mà nghề của chú Tài là quanh năm suốt tháng sống với người chết, sao tránh cho khỏi cái thứ tập quán cổ hủ lạc hậu ấy được.

 

Nên vì vậy, dẫu chú Tài có đẹp trai cao to đến mấy, cũng bị ông bà cố nội thân sinh của mấy cô gái làng cấm tiệt không được bén mảng lại gần chú. Có cô cũng vì ham mê cái vẻ ngoài chú Tài, nhưng lại sợ mấy chuyện mê tín, cuối cùng lại dứt lòng bỏ một mối tình trong lòng.

 

Nhìn nồi cháo sôi sung sục nghi ngút khói, dạ dày tôi liên tục đánh tiếng kêu ùng ục như muốn biểu tình. Tôi thò cái muôi nhôm méo mó vào miệng nồi, nếm qua một chút, tra ít gia vị cho vừa. Xong rồi, đóng cái nồi cháo vẫn còn đang sôi lại, cẩn thận đặt tờ báo sang một bên, tránh xa bếp lửa.

 

Sau đó đứng dậy bước lên nhà, định bụng gọi thằng Nam đang ốm rên rỉ trong kia cố ngồi dậy làm tí cháo cho khỏe người.

 

Nhưng tôi vừa mới bước lên ngưỡng cửa thềm của gian bếp, để tiến vào gian trên. Đã bắt gặp thằng Nam đứng đấy từ lúc nào, miệng cười toe toét như đang đùa bỡn tôi, trên chán còn lấm tấm vài giọt mồ hôi. Thế nhưng kì lạ thay cả người nó bừng bừng sức sống, cứ như chưa từng ốm qua bao giờ. Cứ như cái việc nó ốm, chỉ là một trò lừa khéo léo của nó vậy.

 

(...)

---

Nguồn: Truyện ngắn hay

Thực hiện: Nhím Xù. 

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 23

Kết quả giám dịnh DNA từ xác của một trong hai đứa trẻ được tìm thấy trong tủ lạnh bên Hàn Quốc vô cùng khó tin cũng khiến tôi không thể không liên tưởng đến đứa trẻ giấy. Nhưng tại sao đứa trẻ đã qua đời đó lại biến mất...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 22

Nhẹ nhàng mà lại kích thích, hăng hắc nồng nồng mà lại thoang thoảng. Một hỗn hợp trộn lẫn bởi nhiều mùi đối nghịch đó, tỏa ra từ anh chàng có vóc dáng thấp bé, trông khá giản dị, bình thường kia; đương nhiên, lẫn trong đó còn cả chút...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 21

Địa điểm tụ họp của hội tà giáo này chẳng phải được tổ chức ở nơi ma mị nào, mà là ở ngay một ngôi trường trung học.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 20

Cuộc chuyện trò giữa tôi và Lã Vãn Cường diễn ra trong khoảng tiếng rưỡi đồng hồ. Rõ ràng là rất nhiều lúc cậu ta đã chọn cách nói dối, một vài lúc khác thì chỉ trả lời bằng cách im lặng. Chẳng trách là cảnh sát trưởng không quyết...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Ngạ Qủy

Cây đa máu - Phần 6

Tiếng cây đổ át đi tiếng Thị Nhung kêu gào hoảng loạn, và cũng đủ để che đi sự chú ý của ngài Frédéric, cậu Khánh đại và ông phú hộ Giận. Thị Nhung đang bị chính người hầu gái của mình lột da.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 19

Tôi nhún vai, bắt đầu từ chuyện xác hai đứa trẻ được tìm thấy trong tủ lạnh bên Hàn Quốc - mà Hà Tịch kể, đến chuyện ghé thăm nhà Nhạc Văn Anh hôm nay, cùng một vài suy nghĩ của bản thân, đều nói ra hết.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Ngạ Qủy

Cây đa máu - Phần 5

Dẫu gì cái cây này ma quái, mà chính miệng đám hầu bữa trước khi nói kín đáo cho ông ta cũng thừa nhận việc Khánh chặt được cái cây. Chẳng qua ông ta không tận mắt nhìn thấy nên không tin.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 18

Nghe xong câu chuyện của Nhạc Văn Anh, cuối cùng tôi đã thấy yên tâm. Câu đầu tiên tôi bảo cô ấy chính là: “Hoàng Chức chết rồi, Hoàng Chức, sản phụ sinh ra đứa trẻ giấy đã bị người ta giết hại”.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Ngạ Qủy

Cây đa máu - Phần 4

Hầu Lý nhìn thấy cả người Khánh đều đã ướt đẫm máu dính từ cái xác bà Mão, chỉ thầm tặc lưỡi một cái.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Đứa trẻ giấy - Phần 17

Trên thực tế, lúc đứng ngoài cổng bệnh viện tôi đã ý thức được rằng, dù hiện tượng đánh cắp trẻ sơ sinh có xảy ra ở một bệnh viện cỡ lớn nhường này đi chăng nữa, thì cũng chẳng thể diễn ra ở quy mô lớn.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 23

Kết quả giám dịnh DNA từ xác của một trong hai đứa trẻ được tìm thấy trong tủ lạnh bên Hàn Quốc vô cùng khó tin cũng khiến tôi không thể không liên tưởng đến đứa trẻ giấy. Nhưng tại sao đứa trẻ đã qua đời đó lại biến mất...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 22

Nhẹ nhàng mà lại kích thích, hăng hắc nồng nồng mà lại thoang thoảng. Một hỗn hợp trộn lẫn bởi nhiều mùi đối nghịch đó, tỏa ra từ anh chàng có vóc dáng thấp bé, trông khá giản dị, bình thường kia; đương nhiên, lẫn trong đó còn cả chút...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 21

Địa điểm tụ họp của hội tà giáo này chẳng phải được tổ chức ở nơi ma mị nào, mà là ở ngay một ngôi trường trung học.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 20

Cuộc chuyện trò giữa tôi và Lã Vãn Cường diễn ra trong khoảng tiếng rưỡi đồng hồ. Rõ ràng là rất nhiều lúc cậu ta đã chọn cách nói dối, một vài lúc khác thì chỉ trả lời bằng cách im lặng. Chẳng trách là cảnh sát trưởng không quyết...

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Những chuyện rất éo le

Mời các bạn cùng thưởng thức chùm truyện cười “Những chuyện rất éo le” qua giọng đọc MC Nhím Xù nhé!

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Ngạ Qủy

Cây đa máu - Phần 6

Tiếng cây đổ át đi tiếng Thị Nhung kêu gào hoảng loạn, và cũng đủ để che đi sự chú ý của ngài Frédéric, cậu Khánh đại và ông phú hộ Giận. Thị Nhung đang bị chính người hầu gái của mình lột da.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 19

Tôi nhún vai, bắt đầu từ chuyện xác hai đứa trẻ được tìm thấy trong tủ lạnh bên Hàn Quốc - mà Hà Tịch kể, đến chuyện ghé thăm nhà Nhạc Văn Anh hôm nay, cùng một vài suy nghĩ của bản thân, đều nói ra hết.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Sưu tầm

Dở khóc dở cười với các “cao nhân”

Mời các bạn cùng thưởng thức chùm truyện cười “Dở khóc dở cười với các “cao nhân” của các bà vợ” qua giọng đọc MC Nhím Xù nhé!

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Ngạ Qủy

Cây đa máu - Phần 5

Dẫu gì cái cây này ma quái, mà chính miệng đám hầu bữa trước khi nói kín đáo cho ông ta cũng thừa nhận việc Khánh chặt được cái cây. Chẳng qua ông ta không tận mắt nhìn thấy nên không tin.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Na Đa

Đứa trẻ giấy - Phần 18

Nghe xong câu chuyện của Nhạc Văn Anh, cuối cùng tôi đã thấy yên tâm. Câu đầu tiên tôi bảo cô ấy chính là: “Hoàng Chức chết rồi, Hoàng Chức, sản phụ sinh ra đứa trẻ giấy đã bị người ta giết hại”.

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage