Những ngón tay không còn đan chặt nữa - Phần 2

Thể hiện : Titi
Tác giả : Anh Khang
11-08-2018
  0   326

 

- Anh vẫn còn nhớ em thích bách hợp à? – An khẽ cười khi đưa tay vuốt nhẹ những cánh hoa trắng còn lấm tấm vài hạt cát mà gió biển vương lại.

 

- Sao không nhớ cho được! Ngày xưa nói mãi bác bảo vệ mới chịu cho anh mượn chìa khóa để vô “làm loạn” trong tiệm mà… – Anh vừa cười vừa nhắc lại chuyện cũ, cái lần anh gọi cô hối hả giữa khuya chạy đến shop hoa, mở cửa ra thì thấy toàn hoa bách hợp giăng kín không gian đang tỏa hương nồng nực. Cả hai đứa được một phen “nín thở” bởi hàng trăm đóa hoa chen đầy trên kệ, chiếm hết ôxy trong căn shop nhỏ. Mà chắc cũng bởi khoảng cách rất gần của nhau lúc ấy khiến anh và cô cũng không muốn một tiếng động khẽ nào – dẫu chỉ một nhịp thở – làm tan mất. Mặc dù không ngừng cằn nhằn anh đã gây ô nhiễm trầm trọng cửa tiệm của mình nhưng lòng cô xốn xang vô chừng. Hóa ra những câu chuyện vô thưởng vô phạt hai đứa kể cho nhau nghe, anh để ý từng chi tiết. An nhớ ngày xưa, khi còn là cô học trò mê mẩn lịch sử của các nền văn minh xưa cũ, cô từng rất thích bách hợp vì những truyền thuyết được thêu dệt từ các vương triều suy thịnh của nước Pháp. Từ huy hiệu đến ấn tín hoàng gia đầu thế kỷ XIII đều đã chạm khắc hình hoa bách hợp và trên tranh vẽ thời bấy giờ cũng kể lại câu chuyện các thiên sứ xuống trần dâng loài hoa này cho bậc đế vương. Một lý do nữa khiến cô thích bách hợp là vì sự lặng lẽ của nó, chỉ tỏa hương về đêm và chỉ những ai lắng lòng nhất chờ đến thời khắc ấy mới nghe được hết mùi hoa vừa nồng vừa dịu, vừa thanh vừa gắt này.

 

- Chắc là tâm trí đang lơ lửng bên trời Âu với hoa cỏ rồi phải không? – Anh cắt ngang suy nghĩ của cô bằng câu nói đùa như đoán hết tâm ý.

 

- Phải mà trí tưởng tượng thành sự thật thì chắc em đã mở hãng hàng không xuyên Thái dương hệ. Cứ suốt ngày toàn mơ mộng đâu đâu, anh ha! – An cười lém lỉnh, cố lảng tránh câu hỏi của anh.

 

 

Anh xoa hai bàn tay mình vào tay cô, nheo mắt bảo:

 

- Nếu có mơ mộng thì sẵn tiện mơ giùm anh củi lửa để sưởi ấm ngoài này còn có lý hơn. Tay em lạnh ngắt rồi nè.

 

An để tay mình nhỏ bé trong lòng bàn tay anh, cảm nhận rõ hơi ấm từ những ngón tay len lỏi qua cánh tay, lan đến bờ vai gầy rồi chạy thẳng vào lồng ngực. Thấy lòng nhẹ tênh và cảm giác được bao bọc, cô nhắm mắt để mặc gió đêm xõa tung từng lọn tóc mình bay về phía biển. Hơi mát lẫn vị mặn của miền duyên hải phớt nhẹ trên môi. Chợt, cô quay sang nhìn anh hỏi:

 

- Anh biết cách tốt nhất để bớt lạnh là sao không?

 

Chưa đợi anh kịp trả lời, An đã vùng tay khỏi anh, chạy òa vào mặt biển đêm trước mặt.

 

- Cứ xuống biển để quen dần với nơi lạnh nhất thì sẽ không còn thấy những cơn lạnh trên bờ thấm thía gì nữa… – Cô trầm người vào lòng nước đêm lặng như tờ, thấy hơi lạnh phả qua chiếc áo mỏng tang, thấm vào từng thớ thịt, buốt đến từng tế bào tri giác. Những mơ hồ mông lung trong An dần được tỉnh táo lại.

 

Vuốt tóc đang phủ ướt hai bên gò má, cô thấy anh đang vội vã băng xuống nước. Hành động đầu tiên anh làm khi biển đêm bao quanh lấy mình là tìm nắm tay cô kéo sát vào lòng. Anh lắc đầu: “Lâu lâu em lại nghĩ ra những trò hết nói nổi!”

 

 

Hai thân thể ướt nhẹp quần áo ghì chặt vào nhau, vai sát vai, môi sát môi. Đúng thật là chẳng còn thấy lạnh nữa vì thân nhiệt hai đứa lúc này chắc đủ khiến cả vùng biển Vân Phong thành suối nước nóng. Đêm giăng kín quanh người. Vừa hay là tối này không trăng, cô khẽ đón nhận nụ hôn từ anh không một chút ngại ngần hay lo sợ thứ ánh sáng mê mị trên cao vạch trần sự vụng trộm của mình.

 

- Coi như nhờ em mà anh làm giàu thêm cho tiệm bán điện thoại – Anh vừa nói vừa cầm máy sấy tóc hong khô chiếc phone đã nằm trơ không tín hiệu. Thấy cô buồn hiu như thể biết mình vừa kéo anh vào một rắc rối không đáng có, anh tiếp tục trêu đùa: “Lưu ý cần nhớ khi đi biển cùng em. Thứ nhất: luôn mặc sẵn đồ bơi. Thứ hai: nhớ để điện thoại trên bờ.” Nhìn thì ra vẻ bông đùa bất cần, nhưng An đủ hiểu người đàn ông đầy trách nhiệm gia đình trong anh đang nghĩ gì.

 

- Anh lắp sim-card vào phone của em xài tạm đi, dì gì cũng chẳng ai gọi em trong những ngày này! – An đưa điện thoại của mình cho anh, xong lơ đễnh cuộn mình trong chăn, cố khép chặt mắt để không một nỗi tủi thân nào kịp chực trào ra. Cô đã quá quen với cảnh sống một mình, nhiều khi cả tuần điện thoại chẳng buồn reo. Gia đình ở quá xa, bạn bè cũng chẳng có bởi cô không phải tuýp người của giao thiệp xã hội, chỉ suốt ngày quanh quẩn bên hoa cỏ. Nếu không có sự xuất hiện của anh chắc tuổi xuân của cô cũng chỉ đem trưng cho đẹp tiệm rồi héo rũ theo thời gian. Nhưng hết thảy, An yêu anh không phải vì cần một người bên cạnh cho bớt tủi thân – bởi ở lâu một mình, cô cũng đã quen với những trống trải thường nhật. Chỉ là người đàn ông này mang đến cho An cảm giác được là một người phụ nữ trọn vẹn, dù cho tình yêu anh dành cho cô tất yếu đã phải san sẻ. Nhưng trong cuộc tình này, cô không cần đến danh phận thì cần chi so đo được mất ít nhiều, chỉ cần lòng mình thấy đủ đầy với yêu thương này là sẽ chấp nhận thứ hạnh phúc lưng chừng chẳng mảy may mặc cả. Có điều, ngay từ khi bắt đầu, anh và cô đều hiểu họ đã chọn một con đường quá ngắn để có thể đi cùng nhau đến lâu dài.

 

Gió biển len vào phòng chẳng hiểu bằng ngõ nào. An co mình vô thức trong vòng tay rộng của chồng-người-ta. Đôi lúc An nghĩ giá mà những yêu thương này là có lý do, để cô thôi tự giăng mắc mình trong mớ hỗn độn nỗi buồn của kẻ mua dây buộc mình – mà chưa chắc là dây tơ hồng cho cam. Thứ bình yên khi cô và anh ở bên nhau lúc này, thật ra lí trí đủ hiểu chỉ là tạm bợ, dựa vào chỉ thêm lung lay chứ chẳng tựa vững được lâu dài. Vậy mà trái tim cứ cố chấp với tới gần nhau, để bây giờ trước mặt là đoạn đường hun hút của những nỗi đau cho một người đến sau đã muộn. Ngả vào bờ vai, ai ngờ bờ vực… Bờ vai và Bờ vực, nhiều chỉ khác mỗi từ “ai”. Ừ thì ai mới là ai của ai trong mối quan hệ mà cô đã tự thấy mình quá thừa thãi này?

 

 

Sân bay Cam Ranh nhỏ xíu, vậy mà anh cứ nắm chặt tay An như sợ chỉ cần lơi tay một chút là sẽ lạc mất nhau. Cô đã quen với việc để mặc cho anh dẫn dắt mình đến đâu thì tới, riết rồi thành quen, bất giác nghĩ mình như tầm gửi vậy, chỉ còn biết nương nhờ vào đâu đó, đến cả cảm xúc cũng chưa chắc là của riêng mình. Thế nên lúc anh bảo cô ngồi lại phòng chờ trong khi anh chạy đi mua vài thứ linh tinh bỏ bụng vì chuyến bay bị dời lại cả tiếng đồng hồ, cô cũng lơ đễnh ậm ừ. Nhìn qua cửa kính ra đường băng, thấy ngoài kia mây đen phủ kín như chỉ chờ đúng thời khắc để trút hết trận nước đang nặng trĩu bầu trời. Cứ cái đà này còn lâu máy bay mới cất cánh. Áp tay vào cửa kính, An thấy rõ hơi thở của mình đọng thành một màn sương mờ trên kính, cô vội lau vết loang ấy đi, nhưng rồi tức khắc một lớp mờ khác lại xuất hiện. Cứ thế, cô cứ lau rồi lại thấy, vết mờ rồi lại mất, rồi lại loang…

 

Chuông điện thoại quen thuộc vang lên, kéo cô khỏi hành động lẩn thẩn. Loay hoay lục tìm trong hành lý và áp vào tai nghe, chưa kịp nói lời nào thì An sực tỉnh cơn mê mị. Điện thoại cô đã đưa anh từ hôm trước, không cần nhìn số người gọi cũng đủ biết ai đang đầu dây bên kia. An bần thần không biết nên làm gì, im lặng hay cúp máy… Giữa hỗn độn suy nghĩ lúc ấy, bỗng giọng trẻ nhỏ bi bô vang lên: “Alô, ba ơi, ba ơi, khi nào ba mới về nhà?”.

 

Đột nhiên, An buông thõng điện thoại rơi xuống nền đất ngơ ngác. Trong khoảnh khắc ấy, bao nhiêu hình ảnh lướt qua suy nghĩ của cô, chớp nhoáng như dòng xe băng nhanh trên con đường một chiều giờ tan tầm, không sao kịp giữ. Chỉ thấy rõ nhất ánh mắt của anh luôn nhìn cô đầy dịu dàng lẫn khắc khoải, thấy tiếng cười trong veo của trẻ nhỏ giữa vòng tay gia đình trọn vẹn, thấy cả những cành hoa bách hợp lặng lẽ nơi góc tiệm chỏng chơ. Bất giác, An nghĩ đến việc sang lại cửa tiệm và lên đường thực hiện ước mơ thời con gái đã bị bỏ quên quá lâu trong tất bật cơm áo đời thường. Những cành hoa ở nơi ấy, hẳn sẽ rạng rỡ hơn nhiều vì được trồng trên đất quê và hướng về Mặt trời, chứ không phải chịu cảnh cắt tỉa gọn gàng, nằm im lìm chờ tàn héo trong cửa kính ngột ngạt, thiếu sức sống.

 

Điện thoại đã vang tiếng tít tít dài đanh tiếng. Cô lặng lẽ nhặt lên rồi cẩn thận cất vào hành lý của anh. Buông tay, An thanh thản quay nhìn ra đường băng chạy ngút mắt tới chân trời. Ngoài kia, mưa rồi…

 

Trích từ tập truyện Đường hai ngả người thương thành người lạ

 

-----------------------

 

Tác giả: Anh Khang

 

Giọng đọc: Babum
Tác giả: Di Nguyễn

Khóc giữa Sài Gòn

Sài Gòn như vậy, quay đi là lạc mất, nhưng những con đường vòng vèo vô định, đi mãi cũng có cách gặp lại con đường cũ đã đi qua, họa chăng chỉ là thời gian bao lâu mà thôi

Giọng đọc: Titi
Tác giả: Anh Khang

Những ngón tay không còn đan chặt nữa - Phần 2

Trong cuộc tình này, cô không cần đến danh phận thì cần chi so đo được mất ít nhiều, chỉ cần lòng mình thấy đủ đầy với yêu thương này là sẽ chấp nhận thứ hạnh phúc lưng chừng chẳng mảy may mặc cả. Có điều, ngay từ khi bắt...

Giọng đọc: Titi
Tác giả: Anh Khang

Những ngón tay không còn đan chặt nữa - Phần 1

Thật ra tất cả chúng ta đều chỉ có một mình và cái nắm tay bền chặt nhất không sợ buông rời là tự nắm lấy tay mình. Không bao giờ là quá muộn để học cách tay trái cưu mang tay phải, còn hơn cả hai tay đều chỏng...

Giọng đọc: Nho Xanh
Tác giả: Jade

Một con đĩ yêu nghề - Phần 2

“Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em… Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”

Đừng cặp kè với ai thêm nữa, đợi đó, anh cưới em!

Diệu Linh bám lấy tay Trí Vũ, tay cô run lên nhưng giọng nói thì đầy đanh thép: “Đây là người yêu mới của em, chuyện chúng mình hết rồi, anh buông tha em đi”. Trong lúc đó, Trí Vũ đứng ngây ra, chẳng hiểu nổi sự tình.

Giọng đọc: Hoàng Tuấn
Tác giả: Phương Thúy

Em vẫn luôn ở đó, đúng không? - Phần 1

Em thay đổi rất nhiều cuộc sống của tôi. Đặc biệt là đôi môi của tôi, nó hoạt động nhiều hơn mức bình thường. Vốn dĩ con người tôi trước đây là như thế nhưng trái tim chai sạn dần làm cho đôi môi cũng trở nên khô cứng, chỉ...

Giọng đọc: Hoàng Tuấn
Tác giả: Phương Thúy

Em vẫn luôn ở đó, đúng không? - Phần 2

Tôi khẽ choàng tay mình về phía trước, đủ rộng để ghì chặt cơ thể mỏng manh của một người con gái vào lòng. Lâu lắm rồi, mà tôi cứ nghĩ là sẽ không bao giờ trái tim tôi có thể rung động thêm một lần nữa nhưng giây phút...

Cho em tiền và đêm ở lại với em đi - Phần 2

Quân ngồi thinh lặng. Anh không biết mình nên đứng lên nhận người quen, lao vào hỏi cô đã đi đâu, làm gì trong ngần ấy thời gian, hay ngồi yên, coi như không quen biết...? Mọi thứ cứ diễn ra trong sự rối bời như thế.

Giọng đọc: Bùi Dương
Tác giả: Đào Thy

Người đàn bà khiến cả ba gã đàn ông yêu điên cuồng - Phần 1

Dũng lặng lẽ ôm Lan thật chặt vào trong vòm ngực của mình như thể nàng bất cứ khi nào cũng có thể biến mất khỏi cuộc đời anh vậy. Cái dự cảm lạ lùng đó luôn khiến Dũng sống trong cảm giác phập phồng, bất an.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Đào Thy

Người đàn bà khiến cả ba gã đàn ông yêu điên cuồng - Phần 2

Câu chuyện xoay quanh cuộc đời Lan - người đàn bà xinh đẹp, tài giỏi vướng vào mối tình giữa ba người đàn ông là Dũng (chồng hiện tại), Thiện (Người yêu cũ), Hưng (Mối tình đầu). Liệu người phụ nữ ấy sẽ chọn đi cùng ai tới suốt cuộc...

Giọng đọc: Titi
Tác giả: Sưu tầm

Là chính mình, và đừng cố sống giống như mọi người!

Bạn chính là Bạn - Với những lựa chọn của bản thân mình và can đảm chấp nhận nó. Không một lời nuối tiếc hay hối hận cho dù đời đẩy bạn đi thật xa và quăng cho bạn vô vàn thứ không thể gọi thành tên. Và tất nhiên...

Giọng đọc: Titi
Tác giả: Anh Khang

Những ngón tay không còn đan chặt nữa - Phần 2

Trong cuộc tình này, cô không cần đến danh phận thì cần chi so đo được mất ít nhiều, chỉ cần lòng mình thấy đủ đầy với yêu thương này là sẽ chấp nhận thứ hạnh phúc lưng chừng chẳng mảy may mặc cả. Có điều, ngay từ khi bắt...

Giọng đọc: Titi
Tác giả: Sưu tầm

Khi tâm mệt mỏi hãy nghỉ ngơi, khi lòng đau khổ hãy buông bỏ

Con người sở dĩ sống mệt mỏi, chính là bởi vì nghĩ nhiều quá. Thân thể mệt không đáng sợ, điều đáng sợ chính là tâm linh mệt mỏi.

Giọng đọc: Titi
Tác giả: Anh Khang

Những ngón tay không còn đan chặt nữa - Phần 1

Thật ra tất cả chúng ta đều chỉ có một mình và cái nắm tay bền chặt nhất không sợ buông rời là tự nắm lấy tay mình. Không bao giờ là quá muộn để học cách tay trái cưu mang tay phải, còn hơn cả hai tay đều chỏng...

Giọng đọc: Titi
Tác giả: Trinh Leng Keng

Tạm biệt mối tình đầu năm 17 tuyệt đẹp của tôi!

Cậu không biết có một con bé ngồi phía sau lưng cậu vẫn len lén nhìn theo cậu mỗi ngày. Có lẽ cậu cũng không biết có một con bé dù học toán không đến nỗi nào, nhưng lại hay vờ ngu ngơ để có cớ lại gần hỏi bài...

Giọng đọc: Titi
Tác giả: CADE

Vì chúng ta đã ước hẹn - Phần 3

Thực ra, linh cảm của con người luôn đúng. Nhất là khi gặp phải những vấn đề có liên quan đến những người họ thương yêu. Trong linh cảm không lành ấy của Linh có hình bóng của Phàm.

Giọng đọc: Titi
Tác giả: CADE

Vì chúng ta đã ước hẹn - Phần 2

Tất cả vẫn cứ như một giấc mơ, hệt như khi anh đến bên cạnh cô, rồi ra đi chóng vánh. Mọi cảm giác đều trở nên chân thực, chỉ có ký ức là rõ ràng, rành mạch, đến độ cứ mỗi khi nhớ lại là nước mắt rơi…

Giọng đọc: Titi
Tác giả: CADE

Vì chúng ta đã ước hẹn - Phần 1

Cứ tưởng rằng đây chỉ là một mối tình của tuổi trẻ, sẽ chóng vánh quên như thời gian vẫn tàn nhẫn làm thế với ký ức, những kỷ niệm mặc dù đẹp nhưng một lúc nào đó sẽ trở thành hoài niệm xưa cũ mà thôi…

Giọng đọc: Titi
Tác giả: Tâm Khiết

Trong veo tình đầu - Kì 2

Gì thế này, sao không giống trong tiểu thuyết. Sao lại thế này? Nó cười khổ. “Thôi thì tỏ tình không giống trong tiểu thuyết thì mình sẽ thay đổi diễn biến luôn vậy”. Nghĩ là làm nó nhìn thẳng vào mắt hắn, hít một hơi thật dài, gật đầu...

Giọng đọc: Mặt Nạ,Titi
Tác giả: Tâm Khiết

Trong veo tình đầu - Kì 1

''Này, cậu đang ngồi lấn sang chỗ của tớ rồi đấy.'' ''Tớ thích như này hơn. Tớ thích cậu, Hải Lam.''

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage