Nơi không chỉ có khói núi

Thể hiện : PTV Vân Anh
Tác giả : Đoàn Việt Hùng
06-12-2016
  0   422

Hai đứa trẻ đứng thập thò ngoài cổng, bộ dạng rụt rè. Đứa con trai chân đất mặc quần cộc, áo ngắn tay màu đất, tiệp với đôi chân mốc cời. Đứa con gái mang dép nhựa, quần đen hụt lên trên mắt cá chân, tóc hoe rối nùi, trên tay xách bịch ni lông màu đen, không rõ đựng thứ gì. Trực ngồi trên chiếc đẩu gỗ mộc sần sùi, nửa muốn chạy ra mở cánh cổng ghép bằng những cây chà rang, nửa muốn ngồi miết để quan sát điệu bộ lóng ngóng của chúng. Cả hai có vẻ chịu đựng, chờ đợi sự lên tiếng của  các cô giáo trong căn nhà tập thể.

 

Qua khung cửa bằng những vạt cây cắm sâu vào vách đất, thân thể hai đứa bé bị vạch từng đoạn gãy khúc, mờ mờ trong màn sương núi đặc lềnh, lung linh, hư ảo trước vạt núi màu xanh phía xa bắt đầu co lại, nhòe nhoẹt lớp khói trắng quấn thít, từ từ như người ta kéo tấm vải mỏng phủ trên đồi cỏ hoang. Khúc sông trước mặt cũng đục lềnh lớp khói trắng sà thấp sát mặt nước. Khói núi tuôn xuống xuôi theo gió cuối ngày lúc mỗi dày thêm, lạnh ngắt.

 

Hai đứa nhỏ chắc thấm lạnh, Trực nghĩ và đứng dậy quơ đôi dép dưới gậm bàn bước ra sân.Thấy Trực, đứa con trai dịch nép sau lưng chị. Cánh cổng kéo qua bên, ngã nhoài về phía sân. Trực nói:

 

- Các em vào nhà, kẻo lạnh.

 

Đứa con gái bối rối chuyền chiếc túi từ tay này sang tay kia, lí nhí:

 

- Má em… má em biểu mang cho cô… – nói  và đặt chiếc túi đen xuống thảm cỏ và chạy ngược ra hướng bờ sông. Đứa con trai lúp xúp chạy theo sau, thỉnh thoảng ngoái lại ngó về phía Trực. Bóng của chúng lượn trên đồi cỏ rồi nhòa dần trong lớp sương trắng ở đoạn những ruộng bắp bạt ngàn. Trực chưa hề biết chúng, có lẽ là học sinh của lớp Thẩm hay Diệp, Trực đoán vậy.

 

Trực quay vào nhà, quành xuống sau chái bếp xách theo bọc cá hai đứa học trò nhỏ mang biếu, đổ ra chiếc rổ nhựa. Một vài con quẫy mình hay cố nhoi chiếc đầu nhỏ lên trên những con khác. Đó là những con cá lúi, cá mương vảy bạc lấp lánh, dài như phần đầu sơ chiếc đũa bếp, có lẽ người nhà của chúng quây lưới trong các tum hay đánh dẹp bên những con suối.

 

Trực ngồi trên chiếc đòn kê đổ rổ cá vào thau thì Thẩm và Diệp từ phía rẫy trồng sắn sau trường trở về, khiêng theo bó củi khô dựng bên đầu hồi. Thẩm hỏi gì thế? Trực nói cá của học trò mang biếu, không rõ học trò của cô nào. Thẩm thọc gáo dừa vào lu múc nước rửa tay vừa liếc nhìn thau cá lầm bẩm: cá lúi nướng dầm mắm ngò thì không còn gì bằng. Tiếc rằng bọn mình không phải là đàn ông con trai để có thể nhấm nháp chút rượu trong buổi chiều trắng khói núi như thế này.

 

Nơi không chỉ có khói núi

 

Diệp đứng cạnh đang kéo ống quần để lộ bắp chân tròn trắng, xì một tiếng dài, bảo: nhìn những con cá nằm trong dĩa mắm ớt tỏi mấy bà không cảm thương thân phận đàn bà con gái tụi mình sao. Trắng phau thế mà phơi chình ình trên dĩa đợi người ta thọc đũa vào ngoáy. Bà nào cũng chuẩn bị tới cột số “băm” hết trơn trọi rồi còn thú nỗi gì? Thẩm hứ đánh cốc “nói xàm” rồi quày quã bước vào nhà.

 

Diệp đứng xớ rớ một lúc, không nghe Trực nói gì, khum người chui qua hàng rào thưa khóa cửa các phòng học. Trực rửa sạch sẽ những con cá cuối cùng cũng vừa lúc ý nghĩ tòe ra, đụng cột số “băm” Diệp nói. Chưa biết có xàm thiệt hay không, nhưng bốn năm rồi cứ bám riết nơi núi cao suối sâu này, đôi lúc cũng tủi lòng. Nhan sắc không biết phô bày với ai.

 

Những người dân miền núi chân chất thiệt thà, luôn nghĩ ba cô giáo là những con người chỉ cách thần núi thần sông một sải tay, đám thanh niên thì luôn nhìn họ ở một khoảng cách xa, nên son phấn cũng trở nên ngượng ngịu trên đôi gò má xàm xạm lỗ chân lông. Hiếm hoi lắm mới nhìn thấy vài người đàn ông thồ hàng từ xuôi lên đổi các loại nông thổ sản cho đồng bào rồi ào trở về như thể chốn này là nơi ma thiêng nước độc không nên qua đêm…

 

(...)

 

-------------

 

Nguồn: VOV

Hoa xương rồng nở muộn

Ngang mặt tôi, chúng dàn thành hàng dựng đứng tưởng sắp chọc thủng trời chiều. Các tay gai giơ ra, sẵn sàng xuyên thấu da thịt bất cứ ai vô tình chạm tới. Trong ánh nắng nhạt, những bông hoa hiện ra từ đám cây bản to như lá đa,...

Truyện ngắn: "Ngôi sao trên vai": Hoài bão tuổi trẻ

Lựa chọn một hình thức kể chuyện dung dị, giàu cảm xúc cách viết tự sự, nhẹ nhàng, tác giả Vũ Thanh Lịch cho người đọc, người nghe những giây phút đồng cảm cùng câu chuyện về tình cảm gia đình và hoài bão tuổi trẻ. Từ điểm xuất phát...

Con chim lam về rừng

Hượu từng ước mình bị điếc. Từ ngày theo đám lâm tặc vào rừng, thế giới trong cậu là một mớ âm thanh phức hợp, rối vò như mớ bòng bong mọc chen chúc bên triền suối. Khu rừng hoang vắng và lạnh lẽo hơn cả trái tim Hượu sau...

Góc rừng ấm áp

Ở đại đội tôi, trong mấy người lái xe kéo pháo, anh Cư là người tôi thương và quý mến nhất. Anh củ mỉ cù mì, lẳng lặng sống, lẳng lặng công việc. (theo VOV)

Thung lũng Mưa

Bản nằm giữa thung lũng hình lòng chảo. Gió mang hơi ẩm bay về gặp vách núi cao thì ngưng tụ lại thành từng đám mây mọng nước. Thành thử, chỗ này vẫn thường hay có mưa dẫu những vùng lân cận nắng như thiêu đốt. Vì vậy, không biết...

Truyện ngắn "Đầu năm đi chùa": Cõi đi về mê muội

Truyện bắt đầu bằng một đại từ "đàn" để chỉ người, cả một đàn, một bầy đàn, một lũ người - đôi khi phải nhìn như vậy trước cái cách người nọ cắn đuôi người kia xúm vào một mục tiêu, một mục đích. Không biết làm gì với đời...

Truyện ngắn "Tiếng đất" hay chính là tiếng gọi lương tri?

Hình ảnh ám ảnh người đọc, người nghe bắt đầu từ bát yến cho mẹ già ăn không phải từ món yến đắt đỏ mà những đứa con bất hiếu ấy đã nạo từ quả đu đủ, đánh lừa bà. Và tệ hơn nữa, là mong bà chóng chết để...

Người đàn bà ôm lửa

Sau cuộc tình với Việt – người đàn ông kém 13 tuổi, San có còn yêu lại được không? Câu trả lời là có. Bởi trong San vẫn mạnh mẽ lắm nội lực của người đàn bà tuổi 40, cái tuổi đầy sức sống, sự trẻ trung, quyến rũ và...

Giọng đọc: PTV Vân Anh
Tác giả: Đoàn Việt Hùng

Nơi không chỉ có khói núi

Truyện ngắn "Nơi không chỉ có khói núi" được viết nhẹ nhàng, như những nét phác họa về cuộc sống, sinh hoạt của ba cô giáo trẻ. Những chi tiết đó giàu sức gợi và nói được nhiều điều.

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage