Nơi không chỉ có khói núi

Thể hiện : PTV Vân Anh
Tác giả : Đoàn Việt Hùng
06-12-2016
  0   502

Hai đứa trẻ đứng thập thò ngoài cổng, bộ dạng rụt rè. Đứa con trai chân đất mặc quần cộc, áo ngắn tay màu đất, tiệp với đôi chân mốc cời. Đứa con gái mang dép nhựa, quần đen hụt lên trên mắt cá chân, tóc hoe rối nùi, trên tay xách bịch ni lông màu đen, không rõ đựng thứ gì. Trực ngồi trên chiếc đẩu gỗ mộc sần sùi, nửa muốn chạy ra mở cánh cổng ghép bằng những cây chà rang, nửa muốn ngồi miết để quan sát điệu bộ lóng ngóng của chúng. Cả hai có vẻ chịu đựng, chờ đợi sự lên tiếng của  các cô giáo trong căn nhà tập thể.

 

Qua khung cửa bằng những vạt cây cắm sâu vào vách đất, thân thể hai đứa bé bị vạch từng đoạn gãy khúc, mờ mờ trong màn sương núi đặc lềnh, lung linh, hư ảo trước vạt núi màu xanh phía xa bắt đầu co lại, nhòe nhoẹt lớp khói trắng quấn thít, từ từ như người ta kéo tấm vải mỏng phủ trên đồi cỏ hoang. Khúc sông trước mặt cũng đục lềnh lớp khói trắng sà thấp sát mặt nước. Khói núi tuôn xuống xuôi theo gió cuối ngày lúc mỗi dày thêm, lạnh ngắt.

 

Hai đứa nhỏ chắc thấm lạnh, Trực nghĩ và đứng dậy quơ đôi dép dưới gậm bàn bước ra sân.Thấy Trực, đứa con trai dịch nép sau lưng chị. Cánh cổng kéo qua bên, ngã nhoài về phía sân. Trực nói:

 

- Các em vào nhà, kẻo lạnh.

 

Đứa con gái bối rối chuyền chiếc túi từ tay này sang tay kia, lí nhí:

 

- Má em… má em biểu mang cho cô… – nói  và đặt chiếc túi đen xuống thảm cỏ và chạy ngược ra hướng bờ sông. Đứa con trai lúp xúp chạy theo sau, thỉnh thoảng ngoái lại ngó về phía Trực. Bóng của chúng lượn trên đồi cỏ rồi nhòa dần trong lớp sương trắng ở đoạn những ruộng bắp bạt ngàn. Trực chưa hề biết chúng, có lẽ là học sinh của lớp Thẩm hay Diệp, Trực đoán vậy.

 

Trực quay vào nhà, quành xuống sau chái bếp xách theo bọc cá hai đứa học trò nhỏ mang biếu, đổ ra chiếc rổ nhựa. Một vài con quẫy mình hay cố nhoi chiếc đầu nhỏ lên trên những con khác. Đó là những con cá lúi, cá mương vảy bạc lấp lánh, dài như phần đầu sơ chiếc đũa bếp, có lẽ người nhà của chúng quây lưới trong các tum hay đánh dẹp bên những con suối.

 

Trực ngồi trên chiếc đòn kê đổ rổ cá vào thau thì Thẩm và Diệp từ phía rẫy trồng sắn sau trường trở về, khiêng theo bó củi khô dựng bên đầu hồi. Thẩm hỏi gì thế? Trực nói cá của học trò mang biếu, không rõ học trò của cô nào. Thẩm thọc gáo dừa vào lu múc nước rửa tay vừa liếc nhìn thau cá lầm bẩm: cá lúi nướng dầm mắm ngò thì không còn gì bằng. Tiếc rằng bọn mình không phải là đàn ông con trai để có thể nhấm nháp chút rượu trong buổi chiều trắng khói núi như thế này.

 

Nơi không chỉ có khói núi

 

Diệp đứng cạnh đang kéo ống quần để lộ bắp chân tròn trắng, xì một tiếng dài, bảo: nhìn những con cá nằm trong dĩa mắm ớt tỏi mấy bà không cảm thương thân phận đàn bà con gái tụi mình sao. Trắng phau thế mà phơi chình ình trên dĩa đợi người ta thọc đũa vào ngoáy. Bà nào cũng chuẩn bị tới cột số “băm” hết trơn trọi rồi còn thú nỗi gì? Thẩm hứ đánh cốc “nói xàm” rồi quày quã bước vào nhà.

 

Diệp đứng xớ rớ một lúc, không nghe Trực nói gì, khum người chui qua hàng rào thưa khóa cửa các phòng học. Trực rửa sạch sẽ những con cá cuối cùng cũng vừa lúc ý nghĩ tòe ra, đụng cột số “băm” Diệp nói. Chưa biết có xàm thiệt hay không, nhưng bốn năm rồi cứ bám riết nơi núi cao suối sâu này, đôi lúc cũng tủi lòng. Nhan sắc không biết phô bày với ai.

 

Những người dân miền núi chân chất thiệt thà, luôn nghĩ ba cô giáo là những con người chỉ cách thần núi thần sông một sải tay, đám thanh niên thì luôn nhìn họ ở một khoảng cách xa, nên son phấn cũng trở nên ngượng ngịu trên đôi gò má xàm xạm lỗ chân lông. Hiếm hoi lắm mới nhìn thấy vài người đàn ông thồ hàng từ xuôi lên đổi các loại nông thổ sản cho đồng bào rồi ào trở về như thể chốn này là nơi ma thiêng nước độc không nên qua đêm…

 

(...)

 

-------------

 

Nguồn: VOV

Truyện ngắn "Giận và thương": Giận thì giận mà thương thì thương

Đời người không tránh khỏi những lúc cơ hàn. Miễn sao không vì cảm giác nhỏ nhoi, bé mọn mà con người ta đánh mất tình thương và niềm tin. Truyện ngắn “Giận và thương” của tác giả Trâm Oanh kể một câu chuyện giản dị về một gia đình...

Truyện ngắn “Không thể cất lời": Kiếp người ám ảnh

Nữ nhà văn Phong Điệp có nhiều truyện ngắn về thân phận người đàn bà. Những truyện ngắn hay của Phong Điệp như “Người phía bên kia đường”, “Vườn hoang”, “Kẻ dự phần”... đem đến cho người đọc, người nghe những cảm xúc chân thực về đời sống và con...

Sắc sắc không không trong “Ngàn lau gió cuốn”

Chiến tranh và những câu chuyện tình là một đề tài hấp dẫn, được văn học nghệ thuật khai thác ở nhiều góc độ. Truyện ngắn “Ngàn lau gió cuốn” của tác giả Hà Phương là một ví dụ. (theo VOV)

Truyện ngắn "Gửi ông Đại tá chờ thư": Sự trở về quê hương, bản quán

Tạm gác lại ngôn ngữ sắc sảo, giọng điệu lạnh lùng..., nhà văn Nguyễn Văn Thọ trong truyện ngắn "Gửi ông Đại tá chờ thư" lại thể hiện một giọng ấm áp, ngôn từ giản dị, giàu tình cảm. (theo VOV)

"Kẻ rao bán": Thân trai như thể bèo trôi

Trong cuộc sống luôn có những ranh giới giữa phải-trái, trắng-đen, tốt-xấu. Con người ta đôi khi phải chơi trò giữ thăng bằng giữa những ranh giới ấy với ngổn ngang cảm xúc và suy nghĩ. Trong chương trình “Đọc truyện đêm khuya”, chúng tôi gửi tới các bạn truyện...

"Người trong núi": Một câu chuyện cảm động, lắng sâu về tình người

Không khó để nhận ra không gian quen thuộc trong truyện ngắn của Đỗ Tiến Thụy là làng quê Bắc bộ, núi rừng Tây Nguyên và đời sống thành thị. Giọng đọc Hồng Huệ chuyển tới các bạn một sáng tác về vùng đất và con người Tây Nguyên của...

Anh Mậu: Một truyện ngắn hay của Lưu Quang Vũ

Các truyện ngắn của tác gia Lưu Quang Vũ thường đề cập những vấn đề của đời sống thường nhật, cốt truyện không gay cấn, ít có những xung đột căng thẳng mà thiên về nắm bắt những khoảnh khắc đáng nhớ của đời người, thậm chí những tình huống...

“Nơi có những cây tùng xanh biếc”: Một truyện ngắn hay về hoàng thân Cường Để

Kỳ Ngoại hầu Cường Để (sinh năm 1882, mất năm 1951) dòng dõi hoàng thân nhà Nguyễn, cùng với chí sỹ Phan Bội Châu là hai nhân vật chính của phong trào Đông Du, lãnh đạo Việt Nam Phục Quốc Đồng Minh Hội. Khát vọng phục quốc không thành, bản...

“Mùa cốm": Ký ức đẹp về mùa thu tuổi trẻ cùng hương cốm quê hương

Hàng năm, khi “Gió thổi mùa thu hương cốm mới”, ai dám chắc lòng mình không chút xao động. Với hai nhân vật chính trong truyện ngắn “Mùa cốm” của tác giả Nông Văn Kim mà chúng tôi muốn giới thiệu tới các bạn hôm nay, ký ức về mùa...

Truyện ngắn: Cỏ thơm găm gối tìm về

Chúng ta có vô tư quá không, có vô tình quá không khi chỉ biết tới cá nhân mình mà bàng quan với bao lặng thầm, hy sinh, nhẫn nhịn của người lính. Ngày họ trở về đã không được chào đón mà còn mắc phải trái ngang từ sự...

Giọng đọc: PTV Vân Anh
Tác giả: Đoàn Việt Hùng

Nơi không chỉ có khói núi

Truyện ngắn "Nơi không chỉ có khói núi" được viết nhẹ nhàng, như những nét phác họa về cuộc sống, sinh hoạt của ba cô giáo trẻ. Những chi tiết đó giàu sức gợi và nói được nhiều điều.

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage