Nơi không chỉ có khói núi

Thể hiện : PTV Vân Anh
Tác giả : Đoàn Việt Hùng
06-12-2016
  0   364

Hai đứa trẻ đứng thập thò ngoài cổng, bộ dạng rụt rè. Đứa con trai chân đất mặc quần cộc, áo ngắn tay màu đất, tiệp với đôi chân mốc cời. Đứa con gái mang dép nhựa, quần đen hụt lên trên mắt cá chân, tóc hoe rối nùi, trên tay xách bịch ni lông màu đen, không rõ đựng thứ gì. Trực ngồi trên chiếc đẩu gỗ mộc sần sùi, nửa muốn chạy ra mở cánh cổng ghép bằng những cây chà rang, nửa muốn ngồi miết để quan sát điệu bộ lóng ngóng của chúng. Cả hai có vẻ chịu đựng, chờ đợi sự lên tiếng của  các cô giáo trong căn nhà tập thể.

 

Qua khung cửa bằng những vạt cây cắm sâu vào vách đất, thân thể hai đứa bé bị vạch từng đoạn gãy khúc, mờ mờ trong màn sương núi đặc lềnh, lung linh, hư ảo trước vạt núi màu xanh phía xa bắt đầu co lại, nhòe nhoẹt lớp khói trắng quấn thít, từ từ như người ta kéo tấm vải mỏng phủ trên đồi cỏ hoang. Khúc sông trước mặt cũng đục lềnh lớp khói trắng sà thấp sát mặt nước. Khói núi tuôn xuống xuôi theo gió cuối ngày lúc mỗi dày thêm, lạnh ngắt.

 

Hai đứa nhỏ chắc thấm lạnh, Trực nghĩ và đứng dậy quơ đôi dép dưới gậm bàn bước ra sân.Thấy Trực, đứa con trai dịch nép sau lưng chị. Cánh cổng kéo qua bên, ngã nhoài về phía sân. Trực nói:

 

- Các em vào nhà, kẻo lạnh.

 

Đứa con gái bối rối chuyền chiếc túi từ tay này sang tay kia, lí nhí:

 

- Má em… má em biểu mang cho cô… – nói  và đặt chiếc túi đen xuống thảm cỏ và chạy ngược ra hướng bờ sông. Đứa con trai lúp xúp chạy theo sau, thỉnh thoảng ngoái lại ngó về phía Trực. Bóng của chúng lượn trên đồi cỏ rồi nhòa dần trong lớp sương trắng ở đoạn những ruộng bắp bạt ngàn. Trực chưa hề biết chúng, có lẽ là học sinh của lớp Thẩm hay Diệp, Trực đoán vậy.

 

Trực quay vào nhà, quành xuống sau chái bếp xách theo bọc cá hai đứa học trò nhỏ mang biếu, đổ ra chiếc rổ nhựa. Một vài con quẫy mình hay cố nhoi chiếc đầu nhỏ lên trên những con khác. Đó là những con cá lúi, cá mương vảy bạc lấp lánh, dài như phần đầu sơ chiếc đũa bếp, có lẽ người nhà của chúng quây lưới trong các tum hay đánh dẹp bên những con suối.

 

Trực ngồi trên chiếc đòn kê đổ rổ cá vào thau thì Thẩm và Diệp từ phía rẫy trồng sắn sau trường trở về, khiêng theo bó củi khô dựng bên đầu hồi. Thẩm hỏi gì thế? Trực nói cá của học trò mang biếu, không rõ học trò của cô nào. Thẩm thọc gáo dừa vào lu múc nước rửa tay vừa liếc nhìn thau cá lầm bẩm: cá lúi nướng dầm mắm ngò thì không còn gì bằng. Tiếc rằng bọn mình không phải là đàn ông con trai để có thể nhấm nháp chút rượu trong buổi chiều trắng khói núi như thế này.

 

Nơi không chỉ có khói núi

 

Diệp đứng cạnh đang kéo ống quần để lộ bắp chân tròn trắng, xì một tiếng dài, bảo: nhìn những con cá nằm trong dĩa mắm ớt tỏi mấy bà không cảm thương thân phận đàn bà con gái tụi mình sao. Trắng phau thế mà phơi chình ình trên dĩa đợi người ta thọc đũa vào ngoáy. Bà nào cũng chuẩn bị tới cột số “băm” hết trơn trọi rồi còn thú nỗi gì? Thẩm hứ đánh cốc “nói xàm” rồi quày quã bước vào nhà.

 

Diệp đứng xớ rớ một lúc, không nghe Trực nói gì, khum người chui qua hàng rào thưa khóa cửa các phòng học. Trực rửa sạch sẽ những con cá cuối cùng cũng vừa lúc ý nghĩ tòe ra, đụng cột số “băm” Diệp nói. Chưa biết có xàm thiệt hay không, nhưng bốn năm rồi cứ bám riết nơi núi cao suối sâu này, đôi lúc cũng tủi lòng. Nhan sắc không biết phô bày với ai.

 

Những người dân miền núi chân chất thiệt thà, luôn nghĩ ba cô giáo là những con người chỉ cách thần núi thần sông một sải tay, đám thanh niên thì luôn nhìn họ ở một khoảng cách xa, nên son phấn cũng trở nên ngượng ngịu trên đôi gò má xàm xạm lỗ chân lông. Hiếm hoi lắm mới nhìn thấy vài người đàn ông thồ hàng từ xuôi lên đổi các loại nông thổ sản cho đồng bào rồi ào trở về như thể chốn này là nơi ma thiêng nước độc không nên qua đêm…

 

(...)

 

-------------

 

Nguồn: VOV

Tác giả: VOV

Truyện ngắn "Chiếc điện thoại di động của nhà chùa": Day dứt một chữ "Thương"

Truyện ngắn này được nhà văn Phan Cung Việt viết bằng tất cả nỗi niềm, day dứt về thân phận một người con gái gặp nhiều trắc trở, bất hạnh. Cô gái ấy từng có tình yêu, nhưng chiến tranh đã cướp đi người yêu của cô. Cô đau khổ,...

Tác giả: VOV

Truyện ngắn "Làng lính": Hạnh phúc bình dị của người lính

Truyện ngắn giàu cảm xúc về cuộc sống đời thường của ba gia đình người lính là hàng xóm với nhau. Vì tình cách, nếp sống khác biệt mà Yến, vợ của Trúc và bà Xinh, vợ thủ trưởng Tâm không ưu nhau. Thế nhưng mối quan hệ của ba...

Tác giả: VOV

Truyện ngắn "Tình yêu còn lại": Còn lại gì ở tình yêu?

Tình yêu là một phạm trù vô cùng quen thuộc của đời sống và bất cứ người viết nào cũng muốn chạm đến không chỉ một mà nhiều lần, để tìm hiểu, bóc tách và tái hiện trên trang giấy, theo góc nhìn riêng, ngôn ngữ riêng, màu sắc riêng....

Giọng đọc: Việt Hùng
Tác giả: VOV

Nhà không vách

Tác giả - Nguyễn Luân: Nhảng nằm lên phiến đá rồi kéo một đầu bao ngô gối đầu. Phía dưới chân đèo lờ mờ hơi sương như khói thuốc người đi đường vừa phả ra. Seo Pà đang bẻ ngô đông, những đám lá ngô lốm đốm vàng, xanh, đỏ...

Giọng đọc: Việt Hùng
Tác giả: VOV

Cây hoa sữa giữa Sài Gòn

Góc Pasteur - Điện Biên Phủ, Sài Gòn, có một cây hoa hoàn toàn khác biệt với các loại cây ở đây. Mỗi khi vào tháng 10, hoa của nó thơm nồng cả con phố. Mấy chục năm rồi, những người quanh đó thường thấy vào mỗi sáng, có một...

Giọng đọc: Vân Anh
Tác giả: VOV

Bác ái nơi thành thị

Truyện vừa gợi niềm thương cảm xót xa vừa tố cáo sự bất công mà những con người thuộc tầng lớp "dưới đáy" của xã hội Ba Lan thế kỷ XIX phải chịu đựng. Cuộc đời khổ cực của lão Kun Vundecly có lẽ cũng chẳng khác gì cuộc đời...

Giọng đọc: Việt Hùng
Tác giả: VOV

Truyện ngắn: Chuyện của Lụt

Chưa bao giờ Lụt nản lòng, dù đuổi theo con cá thác lác chuyên phá mồi câu hay theo dấu của ông Sơn Đông bán thuốc.

Giọng đọc: Vân Anh
Tác giả: VOV

Cha tôi

Tác giả: Trọng Huân - Nhà hết gạo, me đành nhặt ra mấy củ, luộc cho con gái ăn. Nghe bảo, khoai tây giống nảy mầm, mọc rễ, ăn vào độc lắm! Một người nữa mà con đĩ Huê coi là bạn, ấy là bà ngoại nó. Mà cũng hãn...

Tác giả: VOV

Truyện ngắn "Con chim lam về rừng"

Truyện ngắn "Con chim lam về rừng": Nỗi đau của rừng, của đời

Tác giả: VOV

Truyện ngắn Vợ nhà thơ kể chuyện

Truyện không có nhiều gai góc chỉ là một câu chuyện bình dị, nhẹ nhàng qua lời kể của nhân vật vợ nhà thơ. Người vợ không biết làm thơ, không hiểu thơ nhưng yêu nhà thơ chỉ vì ông giỏi sản xuất xe đạp. Vì cuộc sống cơm áo,...

Giọng đọc: PTV Vân Anh
Tác giả: Đoàn Việt Hùng

Nơi không chỉ có khói núi

Truyện ngắn "Nơi không chỉ có khói núi" được viết nhẹ nhàng, như những nét phác họa về cuộc sống, sinh hoạt của ba cô giáo trẻ. Những chi tiết đó giàu sức gợi và nói được nhiều điều.

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage