Giọng đọc : Vy Cầm
Tác giả : Vy Cầm
99999
Đừng ngại nói: ”Tôi đang buồn. Tôi cảm thấy cô độc”, nếu bạn muốn được chia sẻ. Nhưng cũng đừng ngại nói: "Hãy để tôi một mình lúc này” nếu bạn thực sự muốn như vậy. Đừng ngại vì đó là điều bình thường. Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cách lấp đầy khoảng trống ấy, nhưng cũng đừng để nó lấp đầy chúng ta. Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nó, và bình tĩnh đối diện với nó.

Bạn đã thêm thành công

Radio đã có trong playlist của bạn

Chọn playlist hoặc tạo mới
  • Bạn chưa có playlist mới nào !

Đừng bận tâm

Từ khi còn là một đứa trẻ, cụm từ “người lớn” đã trở thành một nỗi ước ao. Chúng ta mong mỏi được lớn lên với tất cả niềm háo hức và mong ngóng mình có. Thế giới của người lớn lúc đó thật hấp dẫn, thật lung linh, thật mời gọi, đến nỗi mà nó thu hút gần như hầu hết mọi sự chú ý của đám trẻ con.

Dường như chúng ta làm mọi thứ cũng chỉ để lớn, vẫy vùng mãi cũng chỉ để lớn. Từng ngày trôi qua, bàn tay mình lại chạm gần hơn tới miền đất hứa ấy mà không ngờ rằng, để trưởng thành người ta cũng cần phải trả giá. Thậm chí, đó là giá đắt.

Đã bao giờ bạn thấy cô đơn? Đã bao giờ muốn mình được ngược thời gian quay trở về thời trẻ nít?

Đã bao giờ bạn muốn sống với chính con người “mộc” của mình? Không phấn son gì cho tâm hồn đang ngày một ngập ngụa những vết dơ ở phía bên kia tối tăm của cuộc sống?

Đã bao giờ dù đứng trước gương soi đến hàng triệu lần bạn vẫn không dám chắc chắn với câu hỏi rằng mình là ai? Và mình đã từng là ai?

Đã bao giờ bạn chỉ muốn khóc thật to và trốn thật sâu? Đã bao giờ bạn muốn từ bỏ những nhộn nhịp, nhốn nháo ngoài kia chỉ để được giấu mình sau vạt áo sờn lưng mẹ? Được ngô nghê như những đứa trẻ ranh lần đầu chập chững học cách làm quen với cuộc sống.

Đã bao giờ, đã bao giờ bạn thấy thế hay chưa?

Đã bao giờ bạn dám chắc cuộc sống của mình đang có những ai? Bạn cần ai, và những ai cần bạn?

Đã bao giờ đi giữa đám đông nhưng bạn vẫn thấy giật mình rằng vì sao lại cô độc quá… Thế giới ngoài kia có bàn tay nào sẵn sàng nắm lấy và ủ ấm bạn hay không?

Đã bao giờ bạn thôi hết băn khoăn, rằng vì sao người ta lại phải lớn? Đã bao giờ bạn ước giá mình cứ bé nhỏ mãi có phải tốt hơn không?

 

(trích một bài viết của tác giả Lạc Hi)

 

 

---

 

Một lá thư gửi từ thính giả Ngọc Huyền: 

 

“Gửi các anh chị của Trạm Dừng Cảm Xúc, em năm nay 19 tuổi. Em sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, tuổi thơ em là những trận cãi nhau nảy lửa, là tiếng quát tháo của bố và bát cơm chan nước mắt của mẹ. Bố mẹ em đều có người khác ở bên ngoài. Mỗi khi về đến nhà, hai người lại cãi nhau, em lại trốn trong toalet và ngồi khóc đến khi mệt quá ngủ quên luôn trong đó. Em thấy bế tắc vì không thấy có hy vọng nào cho gia đình. Bao giờ cho đến bao giờ đây. Nhìn bạn bè cùng trang lứa có một gia đình êm ấm, hạnh phúc, em rất thèm. Ở trường đại học em cũng không dám chơi với ai, cũng không dám yêu ai vì sợ khi họ biết chuyện gia đình mình, người ta sẽ có thành kiến rồi đánh giá em cũng là đứa con nhà chẳng ra gì.

 

Khi viết những dòng này, em đang khóc. Em cô đơn và bế tắc quá. Nhưng không ai biết được em thấy mình cô độc trong chính ngôi nhà của mình, nhiều khi em nghĩ ngoài tiền ra có hai người chẳng có gì cho em cả. Có những dịp nghỉ lễ dài ngày nhưng em chẳng muốn về quê như mọi người mà chỉ ở lì trên Hà Nội, chỉ vì em sợ về đến nhà lại phải đối mặt với cảnh bố mẹ cãi nhau. Có nhiều khi em lại tự tưởng tượng mình không phải con ruột của bố mẹ mà là con người khác, một ngày nào đó họ sẽ đến đón em đi. Có phải em là đứa con ích kỷ quá không ạ, em phải làm gì đây ạ các anh chị?”

 

 

---

 

Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những người, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc không thể chia sẻ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta đối diện với chính ta. Không phải vì chia tay một người bạn, hay mất đi một ngừoi thân, hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn luôn ở đó, trong mọi con người.


Tôi sẽ đọc cho bạn nghe bài thơ haiku này:


"Những lỗ trống trong củ sen


Khi ta ăn


Ăn luôn cả nó”


Bạn thấy chăng? Những lỗ trống là một phần của củ sen, cũng như sự cô độc là một phần của đời sống. Vì vậy, hãy nhìn thẳng vào nó. Đừng ngại nói: ”Tôi đang buồn. Tôi cảm thấy cô độc”, nếu bạn muốn được chia sẻ. Nhưng cũng đừng ngại nói: "Hãy để tôi một mình lúc này” nếu bạn thực sự muốn như vậy. Đừng ngại vì đó là điều bình thừơng. Tất cả mọi người trên thế gian này đều thế. Chỉ khác nhau ở một điều: cách chúng ta đối xử với nó. Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống, bạn càng muốn trốn chạy thì nó càng muốn bám đuổi. Bạn càng muốn vùi lấp nó thì nó càng dễ quay lại vùi lấp chính bạn. Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cách lấp đầy khoảng trống ấy, nhưng cũng đừng để nó lấp đầy chúng ta. Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nó, và bình tĩnh đối diện với nó.

 


Người ta gọi tuổi mới lớn là: "Tuổi biết buồn”. “Biết buồn” tức là chạm ngõ cuộc đời. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của khoảng trống trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó hãy dành sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh, tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm những nỗi buồn nhưng cũng không bao giờ thiếu niềm vui…

 

(trích một bài viết của nhà văn Phạm Lữ Ân)

 

 

 

BTV - KTV: Vy Cầm.

MC: Vy Cầm.

 

Mọi tâm sự, chia sẻ, thư từ muốn gửi về Trạm Dừng Cảm Xúc, hãy gửi về địa chỉ hòm thư tramdungcamxuc@gmail.com, bạn nhé!

Chưa có bình luận