Giọng đọc : Vy Cầm
Tác giả : Vy Cầm
99999
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...

Bạn đã thêm thành công

Radio đã có trong playlist của bạn

Chọn playlist hoặc tạo mới
  • Bạn chưa có playlist mới nào !

Đừng bận tâm

Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...

 

Em gọi tất thảy những gì xa xôi, gần gũi đã ở lại bằng “ngày hôm qua” để thấy nó không quá tầm tay với mỗi lần muốn lục lọi kiếm tìm, cũng chẳng quá gần để phải chạm tay là đến rồi mất công nhớ nhung khắc khoải. Hình như, ai cũng có những ngày hôm qua vừa tiếc nuối vừa buông bỏ như thế.

 

Người ta cũng từng tỏ tình với em bằng một câu quen thuộc rằng, sẽ yêu em nhiều hơn hôm qua và ít hơn ngày mai, để thấy tình yêu đong đầy theo ngày tháng. Cũng từng khúc khích môi cười khi nghe những lời có cánh, thì vốn dĩ con gái yêu bằng tai.

 

Phố tan tầm như mắc cửi và lòng em cũng dùng dằng giăng mắc những yêu thương. Người níu tay nhau bước trên phố như sợ lạc nhau giữa không gian nhỏ hẹp đời thường. Thì yêu, ai mà chẳng mặn nồng cho tay nắm vai kề, nhất là khi đông chùng chình trở về nhắc nhở.

 

 

Có quá nhiều thứ đã thuộc về ngày hôm qua. Ngày hôm qua êm đềm khi lòng biết xốn xang rung động trước một cậu bạn cùng lớp. Ngày hôm qua được ngồi sau xe người ta để nghe tim mình thổn thức từng nhịp. Và cũng ngày hôm qua ấy, em biết tim mình thôi rực rỡ, nỗi buồn hóa trăm năm khi người ta thân mật với một cô bạn khác. Đó là những ngày hôm qua rất đỗi hồn nhiên, mộc mạc, đã biết buồn nhưng chưa hẳn là đau.

 

Bạn từng tỉ tê, ước gì chúng ta đừng lớn, cứ ở mãi cái thuở học trò đó, vì lúc ấy, bạn đang đắm mình trong mối tình thơ mộng. Em lại muốn trở về lúc còn bé, lúc nhà chưa có xe máy, đi đâu ba cũng đèo em ở yên sau của chiếc xe đạp mua từ hồi mới cưới. Em ngồi sau lưng ôm chặt ba rồi thủ thỉ bao chuyện vui cười. Thế giới với em lúc ấy rộng hơn cánh đồng mênh mông trước mặt, dài hơn con đường làng đất đỏ nhưng yêu thương, thân thuộc như tấm lưng đẫm mồ hôi của ba.

 

Cũng từng có một ngày hôm qua, em tựa vào vai người thương để vẽ vời những chuyện tương lai rồi ngại ngùng nhắc về một đám cưới. Ngày ấy cũng ở lại thật lâu, khi tình yêu chẳng còn rộn ràng như cũ, lời chia tay không cần nói vì tình yêu đã chết từ độ nào.

 

 

Ngày hôm qua bỗng dưng sống lại vì một lá thư tình loang vết mực. Chợt nhớ, hồi ấy, mình yêu nhau bằng lời ngọt ngào mà chân thật, chẳng phảng phất vật chất hơn thua giả dối như bây giờ.

 

Ngày hôm qua, em biết quen dần với những mệt mỏi và áp lực của cuộc sống vốn xô bồ này, để tập trơ lì trước những làn ranh mà không gục ngã. Biết thế, nên tự nhắc mình, cứ đi hết hôm nay là gặp ngày mai. Và dẫu tròn hay khuyết, vơi hay đầy thì ngày hôm nay cũng thành hôm qua, sau rồi sẽ ở lại.

 

Mỗi ngày hôm qua sẽ thành kỷ niệm đượm nhớ nhung của dỗi hờn yêu ghét. Con người ta mải miết đi tìm những ngày hôm qua ấy mà không biết rằng, lãng phí hôm nay thì ngày hôm nay sớm muộn cũng thành một hôm qua trống rỗng và vô nghĩa. Thế nên, thôi khắc khoải những hôm qua đi, sao cứ ngoái lại đằng sau khi tạo hóa đã sinh ra đôi mắt mình hướng về phía trước.

 

Một bài viết của tác giả Diệu Ái.

 

 

 

...

 

 

 

Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.


Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.


Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.


Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...

 

(Trịnh Công Sơn - Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình)

 

 

---

BTV, MC: Vy Cầm.

KTV: Vy Cầm. 

 

 

Mọi tâm sự, chia sẻ, thư từ muốn gửi về Trạm Dừng Cảm Xúc, hãy gửi về địa chỉ hòm thư tramdungcamxuc@gmail.com, bạn nhé!

Chưa có bình luận