Tháng Chạp về...

Thể hiện : Vy Cầm
Tác giả : Mộc Miên
26-01-2018
  0   240

Tháng Chạp về, lại nghĩ về những thân phận tha hương nơi đất khách quê người. Chắc không ai nghĩ nhiều về tháng Chạp như những người đi làm ăn xa quê.

 

Tháng Chạp, đó là tháng cuối cùng của một năm Âm lịch, người ta không gọi đó là tháng mười hai mà thay bằng cái tên quá đỗi thân thương. Một tháng gợi bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu lo toan, bao nhiêu cố gắng của cả một năm dài.

 

Những ngày đầu tháng chạp, trời vẫn lất phất những hạt mưa sa. Cái lạnh mùa đông vẫn còn kéo dài âm ỉ, người người xuýt xoa nhau thở dài trong một năm quá nhiều khắc nghiệt. Cơn rét đậm kéo dài, gió thốc qua từng con phố, gió thốc cả vào tim, vào lòng người. Rét buốt, mẹ dặn nhớ giữ ấm, người thương dặn dò nhớ giữ ấm. Giữ thế nào cho ấm nổi những cơn gió lạnh trong lòng?

 

Tháng Chạp. Phố thị đông đúc và chật hẹp, chỉ có người và xe, đua nhau ồn ào và vội vã. Giật mình tự hỏi, đã sắp hết một năm rồi ư? Thời gian trôi nhanh quá đỗi, đi qua bao nhiêu vô thường mới biết mình vô nghĩa trước một đường chân chim. Bao nhiêu thanh xuân đi qua, ồn ào có, lặng lẽ có. Giờ có muốn níu giữ, cũng chẳng được nữa rồi. Phố những ngày cuối năm, tất bật đến lạ thường. Người người dường như đang chạy đua với thời gian, tất bật lo toan chuẩn bị cho một năm mới sắp đến. Chưa biết một năm sắp đến vui hay buồn, nhưng tháng Chạp là tháng người ta luôn muốn làm việc hết mình vì tất cả những gì tốt đẹp ở phía trước.

 

 

 

Tháng Chạp. Nhớ về những ngày còn bé, theo mẹ ra đồng trong cái rét mơn man. Bao nhiêu cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông chỉ có người nhà nông mới thấu hết khi bước chân xuống ruộng đồng mà lạnh đến nỗi hơi thở cũng pha phả làn khói mỏng trong sương sớm. Người nông dân cực nhọc phải lo cày đồng gieo sạ cho xong mới yên tâm ăn Tết. Cả một đời người nhà nông vẫn khổ như thế, cho đến những ngày cuối cùng của một năm.

 

Khi đã trưởng thành, rời khỏi quê hương mới thấm thía những ngày mưa sương rét buốt của tháng Chạp như thế. Rồi bất giác, mong một ngày tháng Chạp chạy về giữa cánh đồng lam lũ ngày xưa, nhúng đôi chân trần giá lạnh giữa ruộng đồng tháng Chạp để biết rằng chẳng có giá lạnh nào so được với cái lạnh mà mẹ cha đã từng chịu đựng…

 

Tháng Chạp về, miên man nhớ về những ngày đi chợ Tết. Lúc còn bé, đi chợ Tết ở quê là một cái gì đó háo hức đến lạ thường. Như bao nhiêu đứa trẻ con khác, thích thú được mẹ dẫn ra chợ sắm cho bao nhiêu quần áo mới. Chỉ biết thế là vui lắm, hạnh phúc lắm. Chợ Tết ở quê không chỉ là nơi để người ta mua sắm, mà còn là nơi trao gửi những thân tình. Đứa con xa quê cả năm về ăn Tết, mẹ bảo đi chợ cùng, cốt cũng là để hỏi han những người quen đã lâu chưa có dịp thấy mặt, cốt cũng để chúc nhau những câu tốt đẹp cho một năm sắp đến. Người nhà quê vẫn ấm áp tình nghĩa, vẫn đôn hậu như thế bao đời rồi.

 

 

 

Tháng Chạp về, lại nghĩ về những thân phận tha hương nơi đất khách quê người. Chắc không ai nghĩ nhiều về tháng chạp như những người đi làm ăn xa quê. Họ tất bật cả một năm chỉ đợi tháng Chạp về đoàn viên với gia đình. Người có kinh tế, làm ăn khấm khá không nói. Người cả năm long đong lận đận, thì tháng Chạp về với họ là bao nhiêu nỗi niềm mang theo. Nghe bạn tâm sự không có tiền về quê ăn tết, sao mà thấy thương!  Chỉ là một hành trình từ B trở về A, mà sao xa đến lạ thường! Thời buổi đồng tiền đi trước, không có tiền thì đường về nhà cũng trở nên cách biệt như thế sao? Thôi thì cứ quăng hết những sân si và sĩ diện ở trong lòng mà chạy về với mẹ cho kịp đêm 30!

 

Tháng Chạp về, ngồi ở một quán cà phê trên cao giữa thành phố, nghe gió thốc vào lòng. Thành phố rộng và cô đơn giữa những ồn ào cuối năm. Ánh đèn điện lung linh nhưng vẫn mờ ảo, như chính cảm xúc của một con người. Mờ, nhạt và hoang. Có những lo lắng cũng chỉ để đó mà thôi. Thời gian không thể níu giữ những điều tốt đẹp ở trong lòng!

 

Vậy nên, muốn gọi tên tháng Chạp đừng trôi. Muốn gọi tên tháng Chạp chầm chậm thôi.

 

 

Nguồn: Mộc Miên/Ngôi Sao. 

Thực hiện: Vy Cầm. 

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Sưu tầm

Chốn bình yên sau giông bão

Ai cũng nói nhà là nơi để về, là chốn bình yên sau giông bão. Nhưng rồi nếu một ngày, khi căn nhà nhỏ ấy xảy ra sóng gió lớn, bạn sẽ nhận ra rằng, hóa ra ngay cả chốn bình yên nhất cũng không phải là mãi mãi, sẽ...

Tác giả: Sưu tầm

Vẻ đẹp chân chính là tự tin ngẩng cao đầu

Tự tin là một hình thức của vẻ đẹp. Tuy nhiên, hầu hết mọi người nghĩ rằng vẻ đẹp chính là tướng mạo bề ngoài. Đó là lý do tại sao nhiều người cảm thấy không hài lòng với bản thân. Không quan trọng bạn giàu hay nghèo, dễ thương...

Giọng đọc: Kami

Radio Tâm hồn đặc biệt: Món quà tặng Mẹ!

Mẹ: có nghĩa là mãi mãi, là cho đi không đòi lại bao giờ, chỉ đến khi bạn làm mẹ, bạn mới có thể thấu hiểu hết những nỗi lòng, những khổ cực mà mẹ phải gánh chịu khi sinh ra con và nuôi con khôn lớn..

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Sưu tầm

Cuộc sống cũng giống như đi xe đạp

Cuộc sống đôi khi cũng bắt bạn đi theo những con đường cong và đôi khi xuất hiện những ngã rẽ bất ngờ, đòi hỏi bạn phải lựa chọn. Bạn có thể vẫn kiên định đi theo con đường của mình hoặc đi vào ngã rẽ. Và nếu bi kịch...

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Giấu Tên

Ngôi nhà thiếu Ba!

Có những lá thư, viết rất lâu nhưng chưa kịp gửi. Có những nỗi niềm thầm kín, chỉ muốn giữ cho riêng mình. Nhưng nếu viết ra, có lẽ sẽ vơi đi những buồn thương...

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Sưu tầm

Tiền có là tất cả?

Tiền có là tất cả hay không? Và tiền có là thước đo cho giá trị của một con người? Tất cả sẽ có lời giải đáp..

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Trithuctre

Thanh xuân là gặp đúng người nhưng sai thời điểm

Đứng ở giữa ngã tư đường mang tên Thanh Xuân, nhìn lại con đường trưởng thành của chính mình, con đường phía trước còn rất dài cần phải bước tiếp. Ai không từng một lần tuổi trẻ, ai tuổi trẻ không từng một lần mắc sai lầm....

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Sưu tầm

Bài học từ những câu chuyện giản dị

Con thỏ mang vết thương chạy vào trong hang, đồng bọn của nó vây quanh, ngạc nhiên hỏi: “Con chó săn kia hung dữ như thế, cậu lại bị thương thế này, làm thế nào mà lại chạy thoát được thế?” “Đơn giản là vì nó là cố hết sức,...

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Tudou

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con mỗi ngày một lớn lên Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Giọng đọc: Kami
Tác giả: Cá Kho

Tháng 4 cho người đi xa nhớ lời hẹn cũ

Tháng Tư về, có những người đi xa nhớ lời hẹn cũ. Những chiếc xe rong chở loa kèn xuống phố giữa ban mai sương đang còn đang ngập ngừng như ngái ngủ. Trên những búp loa kèn mỏng manh, nắng tháng Tư càng thắm, tô điểm cho loa kèn...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Mộc Diệp Tử

Trải qua vài lần sai, bạn nhất định sẽ gặp một người khiến bạn mãn nguyện tựa đầu bình yên

Có những mối tình tưởng rằng sẽ ở lại sau tất cả, nhưng đến cuối đường mới hay, mình đã nắm tay sai một người. Có những mối tình chẳng nguyện thề, chẳng tha thiết, tất cả chỉ là sự bình lặng qua ngày, nhưng ngoảnh mặt, sau bao đổi thay,...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Tú Lệ

Lý lẽ của trái tim - Phần 2

Tôi thoáng giật mình, lần nữa. Vậy là Trinh không hề mới quen như tôi từng nghĩ, em ở bên cạnh chúng tôi, suốt nhiều năm tháng qua.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Tú Lệ

Lý lẽ của trái tim - Phần 1

Vũ thích nhìn Trinh cười, thích cái cách cô ấy đột ngột xuất hiện, không báo trước, thích cả cách cô ấy hay đòi anh đưa đi ăn duy nhất một loại bánh: bánh rán. Tóm lại, xung quanh Trinh, mọi thứ đều có thể xảy ra. Một cô gái...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Sưu tầm

Hồi sức cấp cứu cho nàng

Mời các bạn cùng thưởng thức chùm truyện cười "Hồi sức cấp cứu cho nàng" qua giọng đọc Vy Cầm nhé!

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Ngạ Qủy

Bức họa treo trên tường - Phần 3

Sự kiện lần này càng khiến bức tranh kia được ngụy tạo thêm nhiều câu chuyện thêu dệt huyền bí. Rằng liệu có khi nào đó là một bức tranh thành tinh, một bức tranh sát chủ vì không muốn giết thêm mạng người nên đã tự động biến mất.

Giọng đọc: Kami & Vy Cầm
Tác giả: Thi Thi,Sưu tầm

FM Độc thân : Cuộc sống em ổn không?

Đã hơn một lần em cúi đầu quay lưng từ chối người ta chỉ vì vết đau cũ vẫn còn nhức nhối. Có lẽ ai cũng giữ cho mình một hình bóng đầy khắc khoải trong nhớ mong, chỉ là không thể chạm tay đến nữa rồi. Tháng 5 về,...

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Thi Thi

Không sao đâu em, nỗi buồn nào rồi thời gian cũng phai mờ…

Chúng ta rồi sẽ đi qua thương nhớ, từng yêu bằng tất cả nồng nhiệt của tuổi trẻ, nhưng cô gái nhỏ thực sự mọi thứ em làm có đáng hay không? Có đáng khi phí hoài thanh xuân vì người con trai chẳng vì em buồn mà cố gắng...

Giọng đọc: Vy Cầm,Hoàng Dương
Tác giả: Bài sưu tầm

Anh sẽ yêu em trong bao lâu?

"Anh sẽ yêu em bao lâu" - Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Ploy

Trái đất tròn không gì là không thể - Phần cuối

Hoa hồng màu đỏ, Facebook màu xanh. Dù chạm mặt mãi, vẫn chưa biết em!

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Sưu tầm

Ông nói gà bà nói vịt!

Mời các bạn theo dõi chùm truyện cười "Ông nói gà bà nói vịt!" qua giọng đọc của Vy Cầm nhé!

Emđẹp

Youtube

Facebook Fanpage