Có người lính
Từ mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo
Có người lính
Mùa xuân ấy ra đi từ đấy không về
Dòng tên anh khắc vào đá núi
Mây ngàn hóa bóng cây che
Chiều biên cương trắng trời sương núi
Mẹ già mỏi mắt nhìn theo
Việt Nam ơi! Việt Nam!
Núi cao như tình mẹ, bốn mùa tóc bạc nỗi thương con
Việt Nam ơi! Việt Nam!
Ngọn núi nơi anh ngã xuống
Rực cháy lên màu hoa đỏ phía rừng xa
Rực cháy lên màu hoa đỏ phía hoàng hoàng hôn
Nghe Nhiều Nhất
-
Khủng hoảng tuổi 30, ai mà chả có!
-
Vì sao phụ nữ hiện đại ngày càng trở nên...
-
Phụ nữ có 4 tính cách này thường khơi dậy...
-
Nhận lỗi về mình là bí quyết giúp gia đình...
-
Người có vận số tốt và hậu vận thành công,...
-
Chẳng phải đồ hiệu, xe sang, đàn ông 'tặng' bạn...
-
Sang năm mới, gia đình muốn tích lũy được nhiều...
-
Hạnh phúc thực sự không ở người khác mà ở...
-
Nếu ai đó ‘muốn tốt’ cho bạn nhưng lại khiến...
