Dưới đáy giếng hoang - Phần 4
Tôi thầm hỏi nó đã đến rồi chăng? Và có khi nào... nó đang nằm trên giường với mình không? Mồ hôi lại bắt đầu chảy đầm đìa, tôi nín thơ đưa tay lau vội trán. Đột ngột dưới nhà bếp có tiếng chén bát...
Chẳng mấy chốc rồi một ngày cũng đã kết thúc, khác với mọi đêm trước, khi vừa xong bữa cơm là tôi trốn đi chơi ngay, nhưng từ khi xảy ra vụ việc ấy tất cả trẻ con trong làng, đêm tối không còn cho ra ngoài nữa.
Đêm đã tới, trăng đêm này không tỏa, sao thì cũng lưa thưa trên trời, còn mây đen dày đặc lại thành từng đám.
Ba tôi đang ngồi trên giường, vừa rít xong điếu thuốc ông bảo:
- Giờ cũng đã khuya rồi, cả nhà đi ngủ thôi.
Nhà tôi thì không có phòng chỉ chia ra làm hai nhà thôi. Ba mẹ tôi thì ngủ ở nhà trước, đối diện cái cửa sổ đêm ấy. Còn tôi và chị ngủ ở nhà sau, mỗi người một giường.
Vừa mới ngả lưng, tôi đã lấy chăn đắp kín người lại, chỉ chừa có cái đầu ra ngoài. Còn chị thì vẫn chưa tin về những lời nói của tôi. Chị bảo:
- Mai mà tao thấy mày mà còn phá nữa là tao méc má đấy, cho mày một trận nhớ đời.
Nói dứt đoạn chị thắp cây đèn dầu lên. Cả nhà bây giờ chỉ còn có ngọn đèn này là ánh sáng duy nhất, nó mà tắt thì chẳng khác nào con đường đêm ấy.
Tôi đang mê man, sắp chìm vào cơn mơ thì ngọn đèn bỗng nhiên tắt. Chị tôi liền bước xuống, lại gần cái bàn thắp lại ngọn lửa. Rồi nhìn sang tôi bảo:
- Sao kì vậy, cửa thì đóng kín còn mày thì nằm trên giường. Vậy tại sao nó lại tắt?
Tôi nhìn sang chị lắc đầu nói:
- Em không biết.
Tôi vừa nói dứt câu, thì nó lại tiếp tục tắt. Vứt chăn tôi chạy lại giường chị rồi ngồi nấp sau lưng. Tôi và chị, cả hai đều không biết chuyện gì đang xảy. Đang mơ hồ suy nghĩ, chị lại thắp một cây nến lên rồi soi xung quanh đèn xem có bị hư hỏng gì không, hay là nó đã hết dầu rồi.
Nhưng soi mãi, càng soi thì càng khó hiểu, chả thấy điều gì khác biệt. Rồi chị lại thắp nó lên một lần nữa. Kể từ lần thắp này, cây đèn không còn tắt nữa, nó đã bình thường như mọi khi. Chị bảo tôi sang giường kia mà nằm, bên đây 2 người nằm chặt hẹp mà còn lại nực. Tôi lật đật, cuống cuồn chạy qua bên kia giường cuộn người trong chăn mà không khỏi run sợ.
Tôi thầm hỏi nó đã đến rồi chăng? Và có khi nào... nó đang nằm trên giường với mình không? Mồ hôi lại bắt đầu chảy đầm đìa, tôi nín thơ đưa tay lau vội trán. Đột ngột dưới nhà bếp có tiếng chén bát vỡ làm kinh bạt hồn vía, rồi những chiếc nồi rơi xuống ''đùng đùng''. Cha mẹ tôi choàng tỉnh giấc, chạy xuống bếp xem. Tôi và chị cũng bẽn lẽn đi sau lưng.
Tới bếp mẹ lấy cây đèn dầu soi khắp xung quanh mà không thấy bóng dáng ai hay con gì cả. Chỉ có ở dưới đất là những mãnh vỡ của chén, cơm nguội văng tứ lung tung, còn những chiếc nồi nằm lật úp xuống. Bà điên tiết lên:
- Chết tiệt! Gần tết đến nơi rồi mà lũ chuột quỷ quái này quậy phá quá chừng, sau mà dám nấu nướng gì đây.
Mẹ vừa nói xong, cha tôi cất giọng nói:
- Tôi nghĩ không phải do chuột đâu. Bà với sắp nhỏ nhìn mà xem, hạt cơm bị dặm nát, giống như là có người bước lên nó vậy. Cái này còn vết tay cạo nữa kìa.
Mẹ tôi liền đưa đèn xuống soi, bà hoảng hốt:
- Đúng là kì lạ thật nhìn như bàn chân người vậy ông ạ. Không lẽ có trộm vào nhà?
Mẹ quay sang nhìn hai chị em tôi, rồi nói:
- Tụi bậy có ăn hay không? Nói thật cho bố mẹ biết.
Chị liền nói:
- Không phải đâu mẹ ạ. Con với nó nãy giờ nằm trên giường đâu dám đi đâu. Mà lúc nãy kì lạ lắm, cây đèn trên tay mẹ cầm ấy, nó cứ đột ngột tự động tắt hoài à. Con coi kĩ lắm mà không thấy gì khác lạ cả.
Cha tôi bỗng ngáp rồi nói:
- Thôi đi ngủ, chuyện gì thì sáng mai tính.
Thế là ai về giường nấy, mẹ tôi đóng cửa nhà bếp lại rồi bỏ chìa khóa vào túi.

Đêm đã đi nhường ngày nắng tới, từng tia hé qua khe cửa sổ rọi thẳng vào mặt. Đang còn trong cơn mơ màng, tôi hé mắt nhìn lên trên trần nhà, bất chợt một hình ảnh mờ ảo hiện lên. Tôi dụi mắt nhìn kĩ lại thì đó là 1 bức tranh. Tôi tập trung nhìn kĩ lại lần nữa... thì chính xác hơn là cái giếng. Là nó chính là nó, cái giếng của cái đêm định mệnh ấy. Tôi liền lấy hết sức bình sinh mà hét:
- Á....a...a... cả nhà ơi. Cứu con. Á....a...a....
Mọi người lập tức chạy lại giường tôi.
Mẹ ôm lấy tôi, trấn an hỏi:
- Có chuyện gì hả con? Sao con la lớn vậy, có cha mẹ đây con đừng sợ?
Tôi lầm bẩm nói:
- Mẹ, nhìn.... nhìn..... trên..... trên trần nhà kìa.
Theo lời tôi, tất cả đều nhìn lên trần nhà, ai cũng trố mắt ngỡ ngàng.
Chị tôi hét lớn trong cơn hoảng loạn:
- Bức vẽ ấy đã có từ khi nào, ai đã vẽ được nó với một độ cao như vậy? Ai, là ai đã làm chuyện này?
Đến đây, tôi không thể nào chịu nổi những sự việc kì lạ này nữa. Và đã đành kể lại toàn bộ câu chuyện đêm hôm đó cho mọi người nghe. Vừa kể xong. Cha tôi, ông tức giận quát lớn:
- Tao chả tin vào ma quỷ gì cả, cái này chỉ có thể là do con người làm thôi. Tao đã sống 40-50 năm nay còn chưa gặp huống chi là mày.
Còn mẹ và chị hai tôi thì hoàn toàn trái ngược với cha, cả hai người đều tin vào lời tôi nói. Mẹ bồi hồi kể lại, việc xảy ra hồi năm chị tôi mới 10 tuổi:
- Năm ấy cha con được bà con xa mời đi ăn giỗ, đi tới tận 1 ngày 1 đêm mới đến tới nơi, cho nên chỉ có mẹ và chị hai ở nhà một mình. Rồi cái bỗng chị con, nó đột ngột sốt. Mẹ phải đành ôm chị mày chạy bộ đến nhà ông thầy lang. Đường lúc đó cũng giống như con kể, tối thui, mù mịt.
Bà bậm môi, thở dài một hơi rồi kể tiếp:
- Đường đi đến đó, phải qua ngang cái nghĩa địa ấy. Mẹ chạy đến đó đã hết sức nên đành phải cuốc bộ từ từ. Thì bỗng trên cái giếng ấy, một cô gái áo trắng với mái tóc đen dài ngồi trên miệng giếng, nó khóc lên từng tiếng ai oán, kinh hồn. Mẹ thấy vậy, hoảng hồn ôm lấy chị mày bỏ chạy một mạch, không dám nhìn lại. Đến sáng mới dám đi về.
Tôi bàng hoàng hỏi:
- Giờ tính sao đây mẹ. Con chưa muốn chết đâu.
Mẹ vỗ về tôi rồi nói:
- Con đừng lo mẹ sẽ bảo vệ con bằng mọi giá. Chúng ta sẽ đi gặp nội, bà là người sống lâu năm ở đây nên chắc có thể giúp cho con được.
Tôi nghe theo lời mẹ, chạy tức tốc lên trên rẫy của bà. Rồi nói hết mọi chuyện từ đầu tới cuối. Bà nghe xong câu chuyện, liền thở dài tỏ vẻ mệt mỏi, chặt lưỡi một cái bà bảo:
- Hôm mày hỏi cái giếng là tao sinh nghi là sẽ có chuyện không hay rồi. Mà quả thật, đúng là như vậy. Con cũng đừng lo quá, bà có quen một ông bạn già hành nghề thầy pháp. Ông ấy giỏi lắm, chắc chắn sẽ hóa giải được kiếp nạn này.
Còn tiếp...
---------
Nguồn: Truyện ngắn hay
Thực hiện chương trình: Nhím Xù, Bông Bông, Vy Cầm & nhóm sản xuất RadioMe
Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!
Bí quyết giữ cho tình yêu luôn tươi mới và mặn nồng dù năm tháng trôi đi
Sau khi cưới nhau, thời kỳ mật ngọt qua đi, mọi thứ bỗng chốc rơi vào lối mòn, vậy làm sao để có thể giữ lửa cho cuộc hôn nhân của bạn?
Làm sao để quên đi một người bạn từng yêu? Có 3 cách giúp bạn buông tay thực sự
Quên đi một người bạn từng yêu dường như là một điều khó khăn nhưng không phải là không thực hiện được.
Nhận lỗi về mình là bí quyết giúp gia đình yên ấm
Từ xưa đến nay, đối với bất kỳ ai, gia đình luôn có tầm quan trọng rất lớn. Một gia đình yên ấm, hòa thuận, hưng thịnh luôn là mong ước của hầu hết mọi người.
Vì sao phụ nữ hiện đại ngày càng trở nên mạnh mẽ?
Trong cuộc sống hiện đại, bạn có thể thấy rằng phụ nữ ngày càng trở nên mạnh mẽ và trở nên toàn năng. Vì sao vậy?
Khủng hoảng tuổi 30, ai mà chả có!
Bạn đã bước vào tuổi 30? Bạn có những khủng hoảng nào?
Người có vận số tốt và hậu vận thành công, nhìn thoáng qua sẽ thấy 3 đặc điểm này
Nhìn chung, những người có vận số tốt và được dự đoán sẽ thành đạt trong tương lai không hề bình thường. Họ có tầm nhìn vào những nỗ lực không ngừng nghỉ. Đó cũng chính là lý do họ đạt được những thứ mà người khác không đạt được.
Chẳng phải đồ hiệu, xe sang, đàn ông 'tặng' bạn 4 thứ này mới là yêu bạn thật lòng
Ngày 20/10 đã đến, ắt hẳn chị em nào cũng mong đợi món quà tặng đến từ "nửa kia". Quà gì sẽ làm chị em hạnh phúc nhất?
Nếu ai đó ‘muốn tốt’ cho bạn nhưng lại khiến bạn buồn, có khi họ chỉ vì bản thân họ mà thôi
Bạn có bao giờ phát ốm lên vì “lòng tốt” của người khác dành cho mình?
Nghe Nhiều Nhất
-
Khủng hoảng tuổi 30, ai mà chả có!
-
Làm sao để quên đi một người bạn từng yêu?...
-
Vì sao phụ nữ hiện đại ngày càng trở nên...
-
Bí quyết giữ cho tình yêu luôn tươi mới và...
-
Nhận lỗi về mình là bí quyết giúp gia đình...
-
Người có vận số tốt và hậu vận thành công,...
-
Chẳng phải đồ hiệu, xe sang, đàn ông 'tặng' bạn...
-
Nếu ai đó ‘muốn tốt’ cho bạn nhưng lại khiến...
