Khi hôn nhân bên bờ vực thẳm

Tác giả : VOV
22-11-2016
  0   1547

 

Bạn hãy nói với chúng tôi:

 

Tôi năm nay 27 tuổi, đã có vợ và 2 con. Năm 2011, tôi làm công nhân tại khu công nghiệp và gặp vợ tôi ở đó. Cô ấy hơn tôi 2 tuổi. Nhà chúng tôi cách nhau hơn 80 cây số. Yêu nhau được mấy tháng thì cô ấy nói cho tôi biết cô ấy đã có chồng và 1 bé gái. Vợ chồng cô ấy đã ly dị, con gái thì sống chung với bố. Vì yêu cô ấy, lại biết chuyện đó nên tôi càng thương cô ấy nhiều hơn. Tôi nói cho bố mẹ biết chuyện tình cảm của mình nhưng lại giấu chuyện cô ấy đã từng lập gia đình. Hơn 1 năm sau, chúng tôi kết hôn.


Vì bố mẹ cô ấy không có con trai lại đã già cả nên bảo chúng tôi kết hôn xong thì về dưới quê cô ấy sống. Tôi thương vợ và coi bố mẹ vợ như bố mẹ mình nên đồng ý sống gần đó để có điều kiện chăm sóc ông bà. Năm 2013, chúng tôi có con, là 1 bé trai. Khi gần đến kỳ sinh nở, vợ tôi nói muốn về ngoại sinh con. Tôi đồng ý vì vẫn muốn giấu gia đình tôi chuyện cô ấy đã từng 1 lần sinh nở. Sau khi sinh con 1 thời gian, vợ tôi đi làm lại và nhờ mẹ vợ tôi đến trông con giúp. Tôi thì mỗi ngày đi làm 12 tiếng nên không có mấy khi được gần gũi con, cả thời gian bế con cũng không có. Khi cháu tròn 11 tháng thì mẹ vợ và vợ tôi đưa cháu về quê ngoại chơi. Nhưng đến khi hết ngày nghỉ, chỉ có 1 mình vợ tôi xuống. Tôi hỏi con đâu thì cô ấy nói để con ở với bà ngoại để cai sữa. Tôi không đồng ý vì cháu còn quá nhỏ, cai sữa sớm như vậy sợ là không tốt cho sức khỏe của con. Thế nên, tôi gọi điện về về cho bố vợ bảo là sẽ về đón con lên. Nếu bà ngoại không trông cháu được thì tôi nhờ bà nội trông. Lúc đó, bố vợ tôi bảo phải có sự đồng ý của vợ tôi thì ông mới cho tôi đón con. Tôi nói vợ thì cô ấy không nghe. Tôi đành nhờ bố mẹ tôi can thiệp giúp nhưng cũng không được. Từ hôm đó, vợ chồng tôi không nói chuyện với nhau.

 

 

Khi con đầu của tôi được hơn 1 tuổi thì vợ tôi lại có bầu. Lần này, cô ấy không nói gì với tôi mà tự ý bỏ con. Tôi chỉ vô tình phát hiện ra chuyện này khi thấy hóa đơn thanh toán tiền viện phí trong túi xách của cô ấy. Lúc đó, tôi thực sự rất sốc. Tôi chỉ biết khóc 1 mình, thương cho tôi, thương cho đứa con chưa kịp thành hình. Tôi sống với vợ mà dường như chẳng còn tình yêu mà chỉ vì đứa con vẫn còn bé bỏng.


Tết năm ngoái, vợ chồng tôi cùng về nhà ngoại với dự định đón con về quê nội ăn Tết. Thế nhưng, khi về đến nhà ngoại, vợ tôi lại nói ở đó đến mùng 3 Tết mới về nhà tôi. Tôi không đồng ý nhưng không thuyết phục nổi vợ nên ngày 29 Tết, tôi đã về quê 1 mình. Cả 3 ngày Tết, tôi gọi điện mà cô ấy không nghe máy, cũng chẳng về nhà tôi. Tôi buồn và giận vợ vô cùng. Sau đó, tôi nói với cô ấy, sau này sẽ về quê làm nhà và sinh sống gần bố mẹ tôi. Từ đó, tôi cảm thấy gia đình cô ấy không thích tôi nữa. Tôi cũng xin nghỉ việc ở công ty để về quê học nghề. Vì tôi nghĩ làm công nhân không phải là công việc lâu dài, hơn nữa lương tháng 3 cọc 3 đồng, cuộc sống cũng khó khăn. Thời gian ở quê, ngày nào tôi cũng gọi điện cho vợ nhưng cô ấy không nghe máy. Có điều, mỗi tháng, tôi vẫn lên ở với vợ 1-2 lần. Rồi vợ tôi lại có bầu. Lần này vì biết muộn, cái thai đã lớn không bỏ được nên cô ấy mới chịu sinh con. Khi vợ tôi sắp đến ngày sinh nở, tôi bảo cô ấy về nội sinh. Tôi học nghề ở gần nhà cũng tiện chăm sóc mẹ con cô ấy. Có điều, vợ tôi khăng khăng đòi về quê ngoại. Dĩ nhiên là tôi không đồng ý. Thế nhưng, tranh thủ thời gian tôi về học nghề, cô ấy lại tự ý về ngoại mà không nói gì với tôi và gia đình tôi. Dù tôi hay người khác gọi, cô ấy cũng không nghe điện thoại, thậm chí còn tắt máy. Đến ngày sinh, cô ấy chỉ nhắn tin cho tôi là đã sinh con rồi, hôm nào tôi rảnh thì về thăm con. Cô ấy còn tự đặt tên và đi làm giấy khai sinh cho con mà không hỏi gì tôi. Tôi thương nhớ các con nên chở mẹ tôi xuống thăm cháu. Vì đợi xe khách lâu nên 2 mẹ con tôi xuống đến nhà cô ấy đã 12 giờ trưa. Mẹ con tôi vào tiệm ăn cơm xong mới vào nhà cô ấy. Thế mà gia đình cô ấy chẳng được 1 lời hỏi thăm. Tôi biết phải làm gì bây giờ? Tôi rất thương các con nhưng tôi không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa hay không?

 

----------------------

 

Nguồn VOV

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Phununews

Hạnh phúc vẫn luôn dành cho em, người đàn bà làm mẹ đơn thân!

“Nếu hôn nhân là địa ngục, nếu đàn ông quá bội bạc, hãy mạnh dạn là mẹ đơn thân đi em…”

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Emdep

Hạnh phúc là biết bằng lòng với những gì mình có

Người hạnh phúc thật sự là người biết bằng lòng. Họ không phóng đại nỗi đau trong lòng, không vì khó khăn nhất thời mà bỏ qua những niềm hạnh phúc mà họ từng có được.

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Emdep

Gia đình có 4 đặc điểm này cho thấy phúc khí đang dần tích tụ, tài lộc sắp gõ cửa

Ai cũng khẳng định rằng một người trưởng thành, một sự nghiệp thành công đến từ một gia đình hạnh phúc. 3 đặc điểm này cho thấy phúc khí của gia đình đang tăng, tài lộc đang đến với mỗi thành viên trong gia đình.

Nếu ‘đời là bể khổ’, hãy biến khổ đau thành hạnh phúc

Trân trọng, nâng niu những gì mình đang có chính là một cách tích cực để bạn tự cứu mình khỏi những "bể khổ" trong đời.

Giọng đọc: Nhím Xù
Tác giả: Thanh Trúc

Em không thể trói buộc anh khi biết mình không thể sinh con

Tâm sự xót lòng của người vợ phải bỏ chồng vì 5 năm không thể sinh con!

Giọng đọc: Vy Cầm
Tác giả: Emdep

Bộc lộ cảm xúc cá nhân: Vì sao bạn không nên kìm nén chúng?

Bộc lộ cảm xúc cá nhân không những giúp bạn giải tỏa tâm trạng mà còn kéo gần các mối quan hệ xã hội. Vì sao bạn không nên kìm nén?

Giọng đọc: Ngọc Huyền
Tác giả: Emdep

Phụ nữ muốn đàn ông mê mệt cả đời không cần quá xinh đẹp, chỉ cần có 4 phẩm chất này là đủ

Nhiều người nghĩ rằng muốn làm đàn ông mê mẩn, phụ nữ cần xinh đẹp nhưng sự thật không hẳn đã là vậy.

Người khôn ngoan luôn có 3 biểu hiện, nhờ một tư duy hơn người mà công thành danh toại

Nếu như có 3 biểu hiện này, bạn chắc chắn là người khôn ngoan và dễ có được thành công trong tương lai.

Youtube

Facebook Fanpage

1