Ta vẽ bầu trời, này trăng ơi hãy buông đêm đen đi.
Đêm sẽ qua mau, vùng sao khuya cũng rơi sáng nơi này.
Ta vẽ thêm bông hoa, ta vẽ thêm ngôi nhà.
Ở đó yêu thương, cùng ta qua đêm đông lạnh giá.
Ta vẽ thêm câu ca, em hát cho an lành.
Đời có mong manh, ngày trong xanh cũng đến rất ân cần.
Rồi đêm lạnh dần, từng vùng mây quạnh khô tan biến nhanh.
Hoa lá rời cành, đèn vàng khuya nhoè lay lắt xa...
Ta viêt nhanh câu ca, ta hát mong an lành.
Đời quá mong manh, ngày chưa xanh cây đã tàn úa.
Ta vẽ thêm bông hoa, nở trắng bên ngôi nhà.
Và vẽ yêu thương, chỉ còn trong ngày xanh chốn thiên đường.
Đêm hãy ôm ta đi, ta chẳng mong điều gì.
Đời vẽ chông chênh, vuột bàn tay tro tàn vào gió.
Ta vẽ đêm lê thê, ta hát mong em về.
Và vẽ yêu thương, màu nhoè vương là hoa trắng bên đường.
Nghe Nhiều Nhất
-
Khủng hoảng tuổi 30, ai mà chả có!
-
Vì sao phụ nữ hiện đại ngày càng trở nên...
-
Phụ nữ có 4 tính cách này thường khơi dậy...
-
Nhận lỗi về mình là bí quyết giúp gia đình...
-
Người có vận số tốt và hậu vận thành công,...
-
Chẳng phải đồ hiệu, xe sang, đàn ông 'tặng' bạn...
-
Sang năm mới, gia đình muốn tích lũy được nhiều...
-
Hạnh phúc thực sự không ở người khác mà ở...
-
Nếu ai đó ‘muốn tốt’ cho bạn nhưng lại khiến...
