Kết nối yêu thương: Chia tay giữa những ngày hạnh phúc
Em bế tắc rồi, em mệt mỏi lắm rồi. Em không giữ nổi mình nữa. Sao tâm trí em không nghe theo em nữa. Giá mà được ai đó truyền thêm chút dũng khí, chắc em đã chạy như bay đến bên anh. Và, nếu...
Em không biết, không buồn, em không khóc nhưng vẫn có giọt nước mắt lăn trên khóe mi, nghe môi mình mặn đắng. Vắng anh, ngày tháng đối với em không còn kí ức. Mất anh, cuộc sống chỉ còn đơn thuần là tồn tại, ngày qua ngày.
Sao anh không nằm yên trong dòng kí ức? Sao anh không để em quên anh mà anh cứ về trong hình dung, thấp thoáng, chớp nhoáng, nhanh nhưng đủ để lòng em đau từng cơn, như đang thắt lại.

Em nhớ anh! Nhớ nhiều hơn những gì em nghĩ, nhớ nhiều hơn là những gì em đã hứa với anh. Em không làm được, em không quên anh được. Anh đang ở nơi đâu? Anh đang làm gì? Anh có biết rằng em nhớ anh đến mức nào không? Anh có biết em đang ngóng trông anh, từng giờ, từng phút, từng giây hay không? Em cứ ngồi đếm thời gian, ngày tháng như dài hơn đối với em … Nỗi nhớ anh mãi cứ dâng trào, cồn cào trong kí ức.
Em muốn quên anh, muốn quên tất cả thuộc về anh. Em đã xóa cả số điện thoại để mình không bao giờ còn có thể liên lạc. Nhưng, anh có biết, em đã lưu số của anh vào trong một nơi vô cùng đặc biệt, nơi mà cả cuộc đời em cũng không thể xóa nhòa. Đó là cuốn sổ tay trí nhớ, tất cả thuộc về anh đã in sâu trong trái tim em.
Em nhớ anh! Nhớ anh đến kinh khủng. Nhớ đến phát khóc. Nhớ đến mức không biết phải làm thế nào để vượt qua được nỗi nhớ này. Em tưởng chừng mình như sắp gục ngã trước nỗi nhớ vô biên. Em chưa từng nghĩ mình sẽ nhớ anh đến mức này khi anh xa em.

Em nhớ anh vô cùng! Em phải làm sao đây? Nước mắt em lại rơi khi nghĩ về anh. Sao hai chúng ta không thể ở bên nhau? Sao hai chúng ta cứ phải xa cách? Sao hai chúng ta yêu mà không thể đến được với nhau? Tại sao hả anh?!Tại vì chính hai ta đã không đủ kiên quyết, không đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách của tình yêu. Em biết mình phải sống nghị lực, thật nghị lực dù không còn anh bên cạnh. Nhưng mà, khó quá anh ơi, một chữ tình làm nước mắt mãi rơi, làm con tim mãi quặn đau, cõi lòng hoài tan nát.
Em nhớ anh! Tâm trí em không thể nghĩ điều gì khác ngoài anh. Dù cho cả ngày em có bận đến bao nhiêu chăng nữa. Khi đêm về, mình em với em, nỗi nhớ anh lại ngập tràn. Sương rơi lạnh thấu trong tâm, nhớ anh, nhớ từng ánh mắt, từng nụ cười, từng lời anh nói.
Em ước gì anh có thể đọc được những gì em đang viết và có thể hồi âm cho em, dù là một tin nhắn điện thoại hay online. Nhưng điều em nghĩ chỉ là hư ảo? Anh còn mãi bận tâm với hàng trăm ngàn mối lo cuộc sống, có em trong đó không anh? Và nếu có chăng anh đọc đi nữa thì có khi anh lại nhẹ nhàng gạt sang 1 bên …
Em muốn khóc, muốn tìm một nơi chỉ có riêng mình để có thể khóc cho vơi sầu đỡ khổ, khóc cho thỏa nỗi lòng. Bấy lâu nay em đã cố gắng nghĩ đến phút giây xa anh, để quên anh nhưng sao tất cả đều trở thành vô ích, chỉ bởi em nghe một giai điệu thuộc về anh, chỉ bởi em đi qua con đường nơi hai chúng ta từng đi, chỉ bởi em nhìn thấy những điều em với anh từng thấy. Hay bởi vì, tất cả vốn dĩ đã có, đã đọng lại và nằm yên trong khoảng trời lặng mang tên “Anh”. Và dù có cố đến cách nào đi chăng nữa, em cũng không thể nào phá hủy khoảng trời ấy trong em?

Em giờ chỉ còn là một người con gái yếu đuối, rũ rượi trước sự đổi thay của anh. Em không biết phải dùng từ nào để diễn tả nỗi nhớ trong em. Anh đâu rồi? Em thật sự rất muốn gặp anh. Em thật sự rất nhớ, rất nhớ anh. Chiều về, màn đêm buông xuống, màn đêm tĩnh mờ, chỉ càng lạnh thêm nỗi nhớ trong em. Màn đêm ấy như càng hằn rõ bóng anh trong đêm, thêm thiết tha nỗi nhớ. Em tự dặn lòng phải cố gắng để bước qua chuỗi ngày dài đơn vắng, không anh, không cả mục tiêu và lý tưởng sống. Biết đến bao giờ chuỗi ngày này mới kết thúc đây anh? Em tự dặn lòng quên tất cả để tìm niềm vui trong công việc, trong cuộc sống, trong quan hệ với bạn bè, gia đình.
Nhiều lúc em tự hỏi, không biết trong cuộc đời này, em sẽ đi về đâu? Có phải anh là tất cả của đời em? Có phải anh đến đã mang đi sức sống mạnh mẽ nơi con tim em năm xưa? Em tự hỏi để rồi em tự ngẫm. Tất cả chỉ là một dấu chấm lặng, không lời hồi đáp.
Em bế tắc rồi, em mệt mỏi lắm rồi. Em không giữ nổi mình nữa. Sao tâm trí em không nghe theo em nữa. Giá mà được ai đó truyền thêm chút dũng khí, chắc em đã chạy như bay đến bên anh. Và, nếu có đủ dũng khí để nói lên cõi lòng mình, em muốn nói với anh rằng “em yêu anh và muốn ở bên anh trọn đời…”
Em thật sự, nhớ, rất nhớ anh…
-------------------------
Nguồn VOV.
Kết nối yêu thương: Người nói vô tâm, người nghe lại để tâm
Phụ nữ vốn nhạy cảm, những lời bạn nói ra rồi quên mất nhưng cô ấy sẽ sống để dạ chết mang theo và luôn dằn vặt về điều đó.
Kết nối yêu thương: Sẽ không còn cánh cửa nào cho một sự quay lại nữa, vì em đã chính thức buông xuôi...
Cuộc đời nghiệt ngã và vô tình là thế. Cứ những thứ gì ta muốn, ta sẽ có, nhưng không phải lúc đó, lúc ta cần nó, mà là trước khi ta mất nó, hoặc sau khi ta để nó bình thản ra đi.
Kết nối yêu thương: Có những ngày, em đã thôi không còn đau lòng khi nghĩ về anh nữa...
Em đã từng nghĩ anh là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Em đã từng yêu anh đến mức thay đổi cả bản thân mình chỉ để hợp với anh. Em đã từng khóc đến điên dại ngày anh nói chia tay.
Kết nối yêu thương: Lãng quên nhau không hề dễ, nhưng ai rồi cũng sẽ ổn cả thôi
Mất một ai đó cũng là một bài học lớn để dạy cho chúng ta cách gượng dậy, bước tiếp, và tự tin đi trên cuộc hành trình riêng của mình.
Kết nối yêu thương: Nếu yêu thương không đủ níu giữ nhau thì phải chấp nhận chia ly thôi
Người ở lại và người ra đi, chẳng ai có thể đong đếm nỗi đau trong trái tim họ đang âm ỉ, bởi dù là yêu nhau trong một thời gian dài hay trong khoảnh khắc ngắn ngủi thì cả hai cũng đã từng coi nhau là cả thế giới...
Kết nối yêu thương: Nếu chẳng thể quên nhau, thì thôi xin mình cứ nhớ...
Với em, anh mãi là một phần kí ức, em không xóa bỏ, không tô đen, không hậm hực, không ghét bỏ… Em chỉ lặng lẽ ngắm nhìn, rồi cất vào một ngăn kí ức.
Kết nối yêu thương: Mùa chia sẻ, mùa nhớ, mùa yêu
Có những ngày rất mưa. Còn anh thì rất nhớ. Nhớ những đêm hoa sữa rơi đầy. Bàn tay em nhỏ ướp đầy hương hoa. Anh ngơ ngác nhìn ngỡ em là tinh khôi.
Kết nối yêu thương: Chờ anh nhé!
Em mang trong mình những cảm xúc không tên. Một thoáng mông lung, mơ hồ và sâu thẳm. Không ồn ào, không rạo rực mà dịu nhẹ thanh bình như chính hồn thu vậy.
Nghe Nhiều Nhất
-
Khủng hoảng tuổi 30, ai mà chả có!
-
Ứng xử thông minh: Làm sao ứng phó khi bị...
-
Làm sao để quên đi một người bạn từng yêu?...
-
Vì sao phụ nữ hiện đại ngày càng trở nên...
-
Bí quyết giữ cho tình yêu luôn tươi mới và...
-
Nhận lỗi về mình là bí quyết giúp gia đình...
-
Người có vận số tốt và hậu vận thành công,...
-
Chẳng phải đồ hiệu, xe sang, đàn ông 'tặng' bạn...
-
Nếu ai đó ‘muốn tốt’ cho bạn nhưng lại khiến...
