Giấc trưa hè, nắng về, trời đất nghiêng màu, ngỡ đâu, ngỡ đâu. Giấu trăm ngàn, nghìn vạn, tình yêu trong lòng, nhớ mong, nhớ mong. Sao em không nói? Ra rằng, rằng em đã lâu, thích ai, đã lâu? Sao em không nói? Ra rằng, rằng em trót vương, trót thương nhớ ai? Sao em không nói? Sao em không nói? Sao em không nói? Sao em không nói? Nhớ ra rồi, em sợ từ chối em buồn, em buồn, tôi buồn. Biết sao giờ, hay là em cứ nói ra, dễ mà, dễ mà. Sao em không nói? Ra rằng, rằng em đã lâu, thích ai, đã lâu? Sao em không nói? Ra rằng, rằng em trót vương, trót thương nhớ ai? Chuyện tình yêu gửi trong những cái tên, hằng đêm nằm mơ vẫn viết lên, tình ca vài ba những đóa hoa, chưa một lần nói ra. Để khi lạc nhau giữa đám đông, tìm đâu người ta vẫn ngóng trông, ngày xưa người không dám nói ra, thì trách ai bây giờ? Sao tôi không nói? Ra rằng, rằng tôi đã lâu, thích em, đã lâu? Sao tôi không nói? Ra rằng, rằng tôi trót vương, trót thương nhớ em?
Nghe Nhiều Nhất
-
Khủng hoảng tuổi 30, ai mà chả có!
-
Vì sao phụ nữ hiện đại ngày càng trở nên...
-
Nhận lỗi về mình là bí quyết giúp gia đình...
-
Người có vận số tốt và hậu vận thành công,...
-
Chẳng phải đồ hiệu, xe sang, đàn ông 'tặng' bạn...
-
Sang năm mới, gia đình muốn tích lũy được nhiều...
-
Hạnh phúc thực sự không ở người khác mà ở...
-
Nếu ai đó ‘muốn tốt’ cho bạn nhưng lại khiến...
